Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1963: Hòn Đảo Cấm Bay
Lạp Nhã phấn chấn nói: - Nhìn thấy hải đảo rồi, người mà ngươi muốn tìm đang ở.
- Lão tổ!
Hi Bối Kỳ hưng phấn, trong lòng lại có chút khẩn trương.
Lỗ tai của Mục Lương khẽ giật, tiếng sóng biển biến mất.
Anh cúi đầu nhìn về phía ngoài khơi, nước biển một giây trước vẫn còn ở cuồn cuộn ngập trời thế mà bây giờ lại ngừng nghỉ, an tĩnh giống như một mặt gương.
Đồng tử màu bạc của Ly Nguyệt co rút lại, kinh ngạc hỏi:
- Chuyện gì xảy ra vậy, thật là quỷ dị.
Mục Lương còn chưa kịp nói cái gì thì mặt biển an tĩnh lại cuồn cuộn dâng trào lần nữa, bình tĩnh nói:
- Việc này không quan trọng, chúng ta lên đảo thôi.
- Vâng.
Ly Nguyệt đè nén sự nghi ngờ trong lòng xuống, tập trung khống chế phi thuyền bay về phía hải đảo.
Phi thuyền vận chuyển càng ngày càng tới gần hải đảo, nhưng mà vừa tới gần vòng ngoài quần thể núi thì phi thuyền đột nhiên mất khống chế, bắt đầu rơi xuống.
- A, chuyện gì thế này?
Hi Bối Kỳ kinh ngạc thốt lên.
- Ta không thể khống chế phi thuyền được nữa.
Ly Nguyệt bắt lấy tay vịn trên thân thuyền.
Mục Lương cau mày, nỗ lực khống chế trọng lực quanh phi thuyền vận chuyển nhưng mà lại phát hiện không cách nào để nó tiếp tục bay tới, nó vẫn tiếp tục giảm độ cao.
Qua vài hơi thở, khi phi thuyền đáp xuống giữa sườn núi thì mới bình ổn trở lại.
Hi Bối Kỳ ngồi co quắp dưới đất, trong lòng vẫn còn hoảng hốt, nói:
- Làm ta sợ muốn chết.
- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế?
Trên mặt Lạp Nhã lộ ra thần sắc sợ hãi, khuôn mặt có chút trắng bệch.
Mục Lương đã có suy đoán, anh hơi chuyển động suy nghĩ, điều khiển phi thuyền bay lên cao, nhưng chỉ mới tăng lên hai mét thì nó đã mất khống chế, rơi xuống đất lần nữa, lúc này mới khôi phục bình thường, bèn giải thích: