Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1960: Xuất Phát Tìm Dạ Nguyệt Lão Tổ
Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một tia luyến tiếc, hỏi: - Khi nào thì các ngươi xuất phát?
- Ngày mai.
Mục Lương ôn hòa đáp.
- Sao không đợi thêm hai ngày nữa rồi hẵng đi?
Nguyệt Thấm Lan thắc mắc hỏi.
Mục Lương lắc đầu, bình thản trả lời:
- Không được, ta muốn đi sớm về sớm.
- Thế cũng tốt.
Nguyệt Thấm Lan không khuyên thêm gì nữa.
Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, ôm eo nhỏ của cô, hỏi:
- Trước khi ta rời đi, có phải ngươi nên bày tỏ một chút không?
- Bày tỏ cái gì chứ?
Nguyệt Thấm Lan mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.
Anh hơi nhướng mày, cúi đầu thì thầm vài câu bên tai cô gái ưu nhã.
-…
Gò má và bên tai Nguyệt Thấm Lan dần đỏ bừng với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
- Không đứng đắn.
Cô trợn mắt với anh.
- Ngươi không có phủ nhận, đó chính là đồng ý.
Mục Lương cười, bế Nguyệt Thấm Lan sải bước vào phòng nghỉ.
Khi chuyên tâm làm một chuyện nào đó thì thời gian sẽ trôi qua rất nhanh.
.. … Giản lược mười ngàn chữ…
Sáng sớm, Chuông Huyền Vũ bên trong khu Trung Ương đúng giờ vang lên.
- Đông đông đông ~~~
Một ngày mới bắt đầu, trong cung điện, các tiểu hầu gái đang chuẩn bị bữa sáng.
Vệ Ấu Lan đi vào nhà ăn, nhìn Tiểu Tử và Ba Phù bận rộn chuẩn bị các món ăn, thanh thúy hỏi:
- Thành chủ đại nhân còn chưa tỉnh sao?
Bình thường thì giờ này Mục Lương đã tỉnh mới đúng.
- Vẫn chưa ạ.
Tiểu Tử lắc đầu.
Vệ Ấu Lan chớp mắt, lại hỏi:
- Đại nhân Thấm Lan và đại nhân Hồ Tiên đâu?
- Cũng chưa dậy nốt.
Tiểu Tử lại lắc đầu lần nữa.
Vệ Ấu Lan sửng sốt một chút, ngay lập tức hiểu được, ba người này đến bây giờ vẫn chưa rời giường còn có thể là vì chuyện gì nữa chứ?