Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1957: Thánh Thành (1)
– Ngươi muốn cái này à? Ly Nguyệt giơ tay tới trước.
- Ê a ~~~
Tiểu Tinh Linh vội vã đập cánh tới gần tay cô gái tóc bạc rồi ôm lấy cánh hoa kia, sau đó lại bay lên cao một lần nữa.
Ly Nguyệt quay đầu tò mò hỏi:
- Mục Lương, các cô bé muốn cánh hoa để làm gì vậy?
- Ta cũng không biết, chuyện này phải hỏi Linh Nhi.
Mục Lương nói rồi nhắm mắt lại.
Một lát sau anh mới mở mắt ra, sự kinh ngạc nơi đáy mắt còn chưa tan đi, giải thích:
- Linh Nhi nói là những Tiểu Tinh Linh này biết ủ rượu hoa, các cô ấy thu nhặt những cánh hoa này là để chưng cất rượu.
Sau khi Tiểu Tinh Linh được sinh ra thì đóa hoa dưỡng dục bọn họ sẽ nhanh chóng rụng xuống, các Tiểu Tinh Linh sẽ thu thập chúng và làm thành rượu hoa.
- Nhất định là sẽ rất uống ngon.
Trong mắt của Ly Nguyệt lộ vẻ mong đợi.
- Ừm, ta cũng cảm thấy như vậy.
Khóe môi của Mục Lương hơi nhếch lên.
…….
Kênh Sương Mù, sâu trong làn sương mù mênh mông vô tận có một tòa hải đảo, nước biển xung quanh đảo khi thì cuồn cuộn ngập trời, khi thì lại bình tĩnh như mặt gương.
- Rắc… Rắc… ~~~
Hòn đảo này rất lớn, hình dạng chỉnh thể của nó giống như một cái trứng, sát biên giới được bao vây bởi núi non trùng điệp chập chùng, trung gian lõm xuống thành một hồ nước ngọt không lớn.
Lục thực trên đảo rậm rạp, khí hậu vô cùng nóng bức, nhiệt độ quanh năm đều bảo trì ở bốn mươi độ C.
Không biết là nguyên nhân gì mà sương mù trong kênh Sương Mù đều bị chặn lại cách hải đảo hơn trăm mét, không trung cũng giống như vậy, điều này làm cho tầm nhìn trên đảo rõ ràng hơn rất nhiều.
- Sa Sa Sa ~
Ở thung lũng phía tây, trong rừng cây rậm rạp, một lão đầu để ria mép hoa râm, thoạt nhìn hơn tám mươi tuổi đang vùi người vào trong bụi cây.