Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1955: Ta Chỉ Là Đang Nghĩ… Ta Nên Trở Về Thành Tát Luậ
Mục Lương mất cả một ngày mới xây xong một ngàn tòa nhà lầu ở thủy cung dưới đáy biển, đồng thời còn điêu khắc ra các loại hoa, chim, cá, và kỳ trân dị thú ở trên thạch bích, gia tăng thêm một chút phong cảnh cho thị trấn. - Rắc… Rắc… ~~~
Trên thạch bích, cành lá mới mọc ra của Trà Thụ Sinh Mệnh khẽ đung đưa, hào quang vẩy đầy toàn bộ thị trấn nhỏ dưới đáy biển, hấp dẫn các loại cá từ xa bơi tới.
- Rầm rầm rầm ~~~
Bên ngoài bức tường lưu ly, từng bầy cá đụng phải bức tường lưu ly phát ra những tiếng ầm ầm nho nhỏ, thế nhưng bức tường lưu ly quá mức cứng rắn cho nên chúng nó không cách nào lay động được.
Mục Lương đi tới trước bức tường lưu ly rồi giơ tay nhẹ nhàng bắn vào bức tường, phát ra một vòng sóng chấn động, làm cho tất cả bầy cá đến gần phải lùi ra xa.
Anh nhẹ giọng nói nhỏ:
- Cá nhỏ dám tới gần, nhưng ma thú biển thì không dám lại đây.
Có Rùa Đen trấn thủ tại nơi này, ma thú biển xung quanh đã sớm trốn xa rất xa, dù cho bị chiếm địa bàn thì cũng không dám trở về.
Những sinh linh còn lại có linh trí thông thường thì Rùa Đen sẽ không nhằm vào, cho nên chúng nó mới dám tới gần bức tường lưu ly.
Mục Lương bận rộn ở trong thị trấn nhỏ cả một ngày, trước khi trời tối mới thu tay lại rời đi.
Việc sau đó chỉ cần chờ thủy cung hoàn thành việc lắp đặt thiết bị là có thể mở cửa đón khách, đến lúc đó xe lửa mới cũng đã được chế tạo xong, có thể đưa vào sử dụng.
Mục Lương rời đi, cơ thể trồi lên mặt nước, nhìn chăm chú vào Hải Quan vắng tanh.
Sau khi Rùa Đen rời đi thành Y Lê thì không hề thông báo hướng đi tiếp theo, cho nên lúc này không có ai tới đây.