Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1943: Vệ Thành Số Bảy (2)
Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn Mai Dĩ một cái, sau đó xoay người nhấc chân nhẹ nhàng nhảy lên ngồi ở trên lưng Ong Thợ. Mai Dĩ chớp chớp đôi mắt đẹp, nhìn Ong Thợ còn cao hơn bản thân gấp hai lần, cô làm thế nào để leo lên?
Mai Dĩ nhìn phần lông cứng giống như đinh sắt trên người Ong Thợ, e là lòng bàn chân vừa đạp lên thì sẽ bị đâm thủng ngay lập tức.
- Ông ~~~
Lúc này, Ong Thợ đã rũ cánh xuống gần sát mặt đất giống như một cái bệ đỡ.
Mai Dĩ thấy thế do dự một chút, cuối cùng vẫn là cất bước đạp lên cánh của Ong Thợ.
Ong Thợ lại nâng cánh lên, cô gái nửa người thú thở phào một hơi, thận trọng đi bên cạnh Nguyệt Thấm Lan rồi câu nệ ngồi xong.
Ny Cát Sa nhắc nhở một câu:
- Vịn chắc, đừng để bị té ngã.
- Vâng.
Mai Dĩ vội vàng gật đầu, vươn tay nắm chặt dây an toàn gắn trên yên phi hành.
Đám người Vô Lại Nhãn cũng vội vàng đạp lên trên cánh Ong Thợ, năm người đàn ông trưởng thành ngồi cùng nhau vẫn không hề cảm thấy chen chúc.
- Lên đường thôi.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
- Ông ~~~ –
Ong Thợ rung cánh, chở đám người bay lên trời và hướng về phía Ngoại Thành với tốc độ cực nhanh.
Cơ thể của Mai Dĩ run rẩy, tay siết lấy dây an toàn, hai mắt nhắm chặt, không dám nhìn cảnh vật xung quanh.
Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn cô ấy một cái, buồn cười nói:
- Thả lỏng đi, chỉ cần ngươi không nhảy nhót lung tung thì vẫn rất an toàn.
- Vâng…
Mai Dĩ lộ ra một nụ cười xấu hổ nhưng không mất lễ phép, hai mắt chậm rãi hé mở một chút.
Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, không nói gì thêm nữa.
- A…… ~~~
Phía sau nàng, trên lưng một con Ong Thợ khác, năm người đàn ông thét chói tai liên tục.
-…
Ny Cát Sa co giật khóe miệng, tiếng kêu của năm người này thật là quá thảm thiết.