Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1942: Vệ Thành Số Bảy (1)
Sau này, vấn đề ngày đêm ở trên lưng rùa đều dựa vào Trà Thụ Sinh Mệnh. Tuy không thể nhìn thấy mặt trời bên trong kênh Sương Mù, nhưng Lĩnh Vực Sinh Mệnh mà Trà Thụ Sinh Mệnh thả ra lại có hiệu quả toả sáng, thậm chí là còn tốt hơn cả ánh mặt trời, lại còn không gây ra cảm giác bỏng cháy da người.
Mục Lương trở lại Trung Ương, ăn cơm xong lại vùi đầu ở bên trong phòng làm việc, quyết định mau chóng chế tạo ra cột thu lôi.
Mễ Nặc đong đưa tai thỏ, nghi ngờ hỏi:
- Mục Lương lại muốn làm cái gì vậy?
- Không biết, anh ấy chưa nói gì cả.
Nguyệt Thấm Lan nhún vai, bưng ly sữa thú ấm áp trước mặt lên và từ từ nhấm nháp.
- Ta chỉ tò mò một chút thôi.
Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:
- Chắc là có ý tưởng mới, chờ đến tối nay sẽ biết thôi.
- Ừm.
Mễ Nặc ngây thơ gật đầu, rồi đứng dậy rời đi nhà ăn, việc quét tước giao cho các tiểu hầu gái, cô muốn đi vẽ thẻ bài mới.
Nguyệt Phi Nhan đột nhiên hỏi:
- Ta muốn đi trượt băng, ai muốn đi cùng không?
- Ta, cùng đi thôi!
Ngải Lỵ Na vội vã hô to.
Tối hôm nay, cô không cần gác đêm, có thể thả lỏng một chút.
Cô gái tai thỏ nghe vậy chợt khựng lại, khuôn mặt lộ ra vẻ rối rắm, cô rất muốn đi trượt băng và trượt tuyết, nhưng vẽ thẻ bài mới cũng rất quan trọng.
- Mễ Nặc, muốn chơi thì cứ đi đi.
Nguyệt Thấm Lan buồn cười lên tiếng.
Mễ Nặc buồn bực nói:
- Nhưng ta còn phải vẽ thẻ bài mới nữa…
Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:
- Khi nào trở về thì vẽ cũng được, hoặc có thể để ngày mai vẽ tiếp.
- A, như vậy có được không?
Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc sáng lên.