Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1911: Ngươi Đang Chờ Ta Sao?
– Hống hống hống ~~~ Rùa Đen gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt thú khổng lồ hơi cụp xuống, yên lặng thừa nhận cơn đau đớn tê liệt cơ thể.
Thời gian lại trôi qua lần nữa, bầu trời đã tối sầm, bây giờ hình thể của Rùa Đen đã lớn hơn gấp năm lần so với trước khi tiến hóa.
- Mục Lương, ta tới đưa thức ăn cho ngươi.
Một giọng nói ngây thơ vang lên phía sau lưng anh.
Anh quay đầu nhìn lại thì thấy Nguyệt Phi Nhan cấp tốc bay tới, khôi giáp Chu Tước trên người tản ra ánh sáng màu đỏ nhạt.
Cô đáp xuống trước mặt Mục Lương, giơ tay chạm vào ma cụ không gian và lấy ra một hộp đồ ăn.
Khóe môi của Mục Lương giơ lên, nói:
- Ngươi không cần phải đến đây đâu, ta vẫn chưa đói bụng.
- Không đói bụng thì cũng phải ăn chút.
Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói.
Cô ngồi xổm xuống, mở nắp hộp để lộ thức ăn, sau đó cẩn thận bưng toàn bộ ra ngoài.
Cô gái tóc đỏ bay rất nhanh, lúc này thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng, tổng cộng có tám món, năm đồ mặn, hai đồ chay và một chén canh.
- Rất phong phú.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Mẹ nói ngươi chắc rất mệt, phải ăn nhiều một chút mới được.
Nguyệt Phi Nhan đưa một đôi đũa cho anh.
Mục Lương lắc đầu, cười khẽ nói:
- Ta còn ổn, không có mệt chết.
Nguyệt Phi Nhan ngây thơ thúc giục:
- Ngươi mau ăn đi.
Anh bưng chén cơm tẻ lên, thuận miệng hỏi:
- Ngươi ăn chưa?
Nguyệt Phi Nhan nở nụ cười, trả lời:
- Chưa đâu, những món này còn chưa bưng đến nhà ăn thì mọi người đã bảo ta mang qua đây trước.
Các cô gái đều lo lắng anh, cho nên mới nhờ cô gái tóc đỏ đi đưa trước rồi trở về ăn sau.
- Vậy ngươi ăn cùng với ta đi.
Mục Lương nói rồi lật tay một cái, lấy ra một đôi đũa và một cái chén mới từ trong không gian tùy thân.