Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1910: Đây Là Tận Thế Sao?
Ông ~~~ Mái tóc dài của Mục Lương không gió mà bay, vết thương trên cơ thể đã lành lặn hoàn toàn, vết máu bong ra bóc ra, lộ ra da dẻ sáng bóng như ngọc.
Anh nắm tay lại, cảm thụ sự biến hóa trong cơ thể, toàn bộ thương tổn đã khỏi hẳn, máu trong cơ thể mạnh mẽ dâng trào.
Nếu như trước đây dòng máu trong cơ thể anh chỉ là một con sông nhỏ, vậy thì bây giờ chính là một con sông lớn, hơn nữa còn là một con sông lớn dâng trào.
Trải qua lần cường hóa này, cường độ cơ thể của Mục Lương đã được nâng cao một bước, xương cốt đã cứng rắn như kim cương, da dẻ còn rắn chắc hơn cả tinh cương.
- Bây giờ, một giọt máu của ta có thể khiến Hi Bối Kỳ nổ tung.
Mục Lương thấp giọng tự nói.
Anh đứng lên, thay đổi bộ quần áo đầy máu me trên người, miễn cho sau khi trở về khiến Ly Nguyệt và các cô gái khác phải lo lắng.
- Cha, ngươi còn cần nguyên tố Sinh Mệnh không?
Linh Nhi ngoan ngoãn hỏi.
- Không cần, ngươi vất vả rồi.
Mục Lương nói rồi ôm lấy Linh Nhi, hơi chuyển động suy nghĩ, ngưng tụ ra một quả cầu nguyên tố Sinh Mệnh lớn làm phần thưởng cho nàng.
- Oa ~~~
Đôi mắt đẹp của Tiểu Tinh Linh sáng ngời, ôm nguyên tố sinh mệnh bắt đầu hút lấy hút để.
Mục Lương cười khẽ vài tiếng, cơ thể lóe lên rồi biến mất.
Anh phải đi về chủ trì đại cuộc, thậm chí không có thời gian để kiểm tra năng lực mới lấy được.
Mục Lương chẳng mấy chốc đã trở lại khu Trung Ương, mới vừa xuất hiện thì đã bị các cô gái phát hiện.
- Mục Lương, ngươi không sao chứ?
Ngải Lỵ Na kinh ngạc thốt lên.
- Ngươi thế nào rồi? Thành công không?
Nguyệt Thấm Lan và những người khác vội vàng vây quanh anh.