Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1903: Ngươi Gọi Cô Ấy Là Chị, Gọi Ta Là Mẹ, Ngươi Cảm Thấy Bối Phận Như Vậy Có Đúng Không?
– Trời vừa mới sập tối, cái này không tốt lắm đâu? Một tiếng cười nhạo vang lên, Nguyệt Thấm Lan đi vào cung điện, ánh mắt lộ ra ý trêu chọc mà nhìn chăm chú vào hai người.
Tay của Mục Lương cứng lại, ngước mắt nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.
Hồ Tiên nheo mắt cười, thoải mái khoác tay anh, quyến rũ nói:
- Em gái Thấm Lan đang ghen tị sao?
- Còn lâu nhé.
Nguyệt Thấm Lan bĩu môi, uốn éo chi trở về Thiên Điện.
Hồ Tiên cười khanh khách nói:
- Mục Lương, còn không mau đi an ủi người ta một chút đi?
Cộp cộp cộp ~~~
Ly Nguyệt, Hi Bối Kỳ và những người khác cũng đi vào cung điện, nghi ngờ nhìn về phía bọn họ.
- Cái kia… Ta còn có việc, về thư phòng trước.
Mục Lương hậm hực rời đi.
- Có chuyện gì vậy?
Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi.
Hồ Tiên cười khúc khích nói:
- Mục Lương chọc giận Thấm Lan.
- A, làm sao mà hắn lại chọc giận chị Thấm Lan chứ?
Ly Nguyệt kinh ngạc nói.
- Ta cũng không biết nha.
Hồ Tiên nhịn cười nhún vai.
- Mẹ không sao chứ?
Nguyệt Phi Nhan chớp mắt hỏi.
Đáy mắt của Hồ Tiên hiện lên một tia giảo hoạt, nhẹ hất hàm:
- Ngươi đi xem cô ấy thế nào.
- Được.
Nguyệt Phi Nhan bước nhanh tới Thiên Điện của Thấm Lan.
Ly Nguyệt do dự một chút, cuối cùng là đi thư phòng.
Trong thư phòng, Mục Lương còn đang nhìn giao diện thuộc tính bốn chiều của mình, khóe môi vẫn luôn cong lên.
Cọt kẹt ~
Ly Nguyệt đẩy cửa rồi đi vào thư phòng, chạm mắt với Mục Lương vừa mới ngẩng đầu lên.
Anh quan tâm nói:
- Ngươi trở về thay quần áo trước đi, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút.
- Chờ một chút lại đi.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.
- Có chuyện gì không?
Mục Lương ôn hòa hỏi.