Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1900: Ai Là Vợ Của Ngươi Chứ…? Ta Cảm Thấy Lời Nói Của Cô Ta Có Ẩn Ý Gì Đó
Mục Lương nhìn khuôn mặt của cô, do dự nói: - Ừm, nói như thế nào đây, chí ít là ta còn có thể sống thêm năm chục ngàn năm nữa.
Hiện tại hạn mức cao nhất là năm chục ngàn năm, đợi đến khi Rùa Đen tiến hóa đến cấp 12 thì hạn mức tuổi thọ cao nhất có thể sẽ đột phá một trăm ngàn năm.
- Năm chục ngàn năm?
Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan trừng lớn, ngây ngốc nhìn Mục Lương, hồ nghi hỏi:
- Ngươi không nói đùa chớ?
Anh dở khóc dở cười, nói:
- Đương nhiên là không rồi, đây là năng lực của ta, thực lực càng mạnh thì có thể sống càng lâu.
- Còn có chuyện này nữa?
Nguyệt Thấm Lan lộ ra vẻ mặt hoài nghi cuộc sống.
- Ừm, cho nên phải gia tăng tuổi thọ của các ngươi tới hạn mức cao nhất, ta không muốn mấy trăm năm sau này chỉ còn lại một mình ta, lúc đó sẽ rất cô đơn.
Mục Lương ôn hòa nói.
Nguyệt Thấm Lan nghe đến đó biểu cảm trở nên cô đơn, vẻ mặt ngơ ngác nói không ra lời.
- Có chuyện gì vậy?
Mục Lương nghi ngờ hỏi.
- Ta sẽ rất luyến tiếc.
Nguyệt Thấm Lan thở dài, hai mắt hơi ửng đỏ.
Trong lòng cô rất khó chịu, ai mà không muốn vĩnh viễn sống bên cạnh người mình thích?
Cô có chút đau lòng Mục Lương, mấy trăm năm sau người bên cạnh đều rời khỏi thế gian, có lẽ anh ấy sẽ rất cô đơn, hoặc cũng có thể sẽ nhận thức người mới.
Mục Lương giơ tay gõ nhẹ vào đầu Nguyệt Thấm Lan, nói với giọng điệu chắc chắn:
- Yên tâm đi, ta sẽ tìm mọi cách để kéo dài tuổi thọ của ngươi, như vậy chúng ta mới có thể vẫn luôn ở bên nhau.
- Cái này quá khó khăn.
Nguyệt Thấm Lan chậm rãi lắc đầu.
Anh nghiêm mặt nói:
- Ngươi đã quên rồi sao, Quả Sinh Mệnh có thể gia tăng thọ mệnh, chỉ cần có thật nhiều Quả Sinh Mệnh thì ngươi sẽ không phải chết.