Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1896: Tốt, Nếu Đánh Thắng Được Thì Ta Sẽ Tự Ra Tay, Đánh Không Lại Sẽ Gọi Ngươi Tới
Trong cung điện, khi Mục Lương nhận được tin tức thì đã được tiểu hầu gái hầu hạ thay đổi quần áo, thoạt nhìn lên xa hoa và sang quý không gì sánh được. - Không cần phiền toái như vậy, chỉ là gặp quốc vương Người Thú thôi.
Mục Lương bất đắc dĩ nói.
Tiểu Mật lắc đầu, nghiêm mặt nói:
- Không được, trước đó đại nhân Thấm Lan đã thông báo, phải mặc quần áo đẹp nhất.
- Được rồi.
Mục Lương thở dài, giơ tay để tiểu hầu gái sửa sang ống tay áo.
Cộp cộp cộp ~~~
Tiểu Tử gõ cửa thư phòng rồi đẩy cửa bước vào.
Thiếu nữ nhỏ giọng thì thầm ở bên tai Mục Lương:
- Đại nhân, đại nhân Thấm Lan đã mang khách quý trở về, bọn họ đang chờ ở trong phòng tiếp khách… Nhưng trước đó không lâu, tên Thú Vương đã buông lời cợt nhả…
Mục Lương híp mắt, lên tiếng:
- Ta biết rồi.
Anh run vạt áo, sau đó không nhanh không chậm ngồi xuống, rút một trang giấy trắng rồi cầm lấy bút máy, tiếp tục viết tiếp kịch bản còn đang dang dở.
Tiểu Tử chớp chớp đôi mắt đẹp, cô do dự một chút, không có nói chuyện mà an tĩnh lui ra ngoài.
Ngoài thư phòng, Tiểu Mật lôi kéo tay của Tiểu Tử, thấp giọng hỏi:
- Thành chủ đại nhân đang tức giận à?
Các vị khách đang chờ ở phòng tiếp khách, nhưng mà nhìn dáng vẻ của Mục Lương không giống như có ý định đến đó.
Tiểu Tử lạnh mặt, nhỏ giọng nói:
- Tên Thú Vương gì đó dám buông lời đùa giỡn đại nhân Thấm Lan, thành chủ đại nhân khẳng định là tức giận rồi.
- Cái gì, tên người thú kia dám đùa giỡn đại nhân Thấm Lan!
Đôi mắt đẹp của Tiểu Mật trừng lớn, trên mặt nở nụ cười lạnh lùng.
- Suỵt, nhỏ giọng một chút.
Tiểu Tử vỗ vai của Tiểu Tử.
- Không được, ta phải đi tìm Thanh Vụ.
Tiểu Mật thở phì phò nói.