Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1888: Không Ai Nhường Ai
– Quả thật là người cần mặt mũi, cây cần vỏ, người không cần thể diện là vô địch thiên hạ. - Như vậy mà ngươi cũng nói được, là do các ngươi không chịu mua sớm, hiện tại dựa vào cái gì mà yêu cầu người khác hả?
Người của các vương quốc bắt đầu ồn ào tranh cãi, từng người hét to, mặt đỏ tới mang tai, nước bọt bay tứ tung, không ai nhường ai.
Hồ Tiên nâng đuôi hồ ly che khuất miệng mũi, cô mừng rỡ thấy bọn họ ồn ào, càng ầm ĩ thì càng chứng minh hàng hóa của thành Huyền Vũ rất tốt, như vậy có thể nâng giá bán lên thêm một chút nữa.
Diêu Nhi chớp đôi mắt đẹp, học được rất nhiều “Lời nói vàng”, thậm chí cô còn muốn vỗ tay khen ngợi, bọn họ nói thật hay.
Hồ Tiên quay đầu ưu nhã nói:
- Ngươi đứng đờ ra đó làm gì, mau rót chút trà cho bọn họ uống thấm giọng, không thì sẽ không có sức lực để tiếp tục mắng nhau.
- Vâng.
Diêu Nhi nín cười, bưng ấm trà rót đầy ly cho mọi người.
Hồ Tiên chậm rãi thưởng thức trà Tinh Thần, phải qua nửa tiếng sau thì đám người này mới chấm dứt tranh luận.
Bọn họ không hẹn mà cùng nâng ly trà uống một hơi cạn sạch, lập tức cảm giác yết hầu không còn đau đớn, thậm chí còn có sức để cãi nhau thêm ba trăm hiệp nữa.
Có người nhất thời không nín được, mở miệng cạnh khóe một câu.
Có một rồi sẽ có hai, đám người lại bắt đầu lưỡi nở hoa sen, tiếp tục tranh luận không ngớt.
Hồ Tiên hơi cau mày, ra hiệu tiểu hầu gái tiếp tục châm trà.
Đáng tiếc lần này bọn họ chỉ tranh luận thêm vài phút đồng hồ thì đã tự tìm lại lý trí, đặt lực chú ý ở trên người Hồ Tiên.
- Hửm, mọi người không cãi nhau nữa sao?
Hồ Tiên thả xác trái vải trong tay xuống bàn, sau khi nuốt xong thịt vải trong miệng mới nói một câu.