Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1882: Thành Huyền Vũ Có Rất Nhiều Người Thú Sao?
Hai người rời đi thư phòng, khi đi qua chính sảnh thì gặp được Nguyệt Thấm Lan vừa vặn cất bước đi vào cung điện. Nguyệt Thấm Lan nhìn thấy Mễ Á, trong mắt lập tức lộ ra ý cười và liếc nhìn Mục Lương, đã hiểu rõ dự định của anh.
- Ngươi tới rất đúng lúc, đi thôi.
Khóe môi của Mục Lương giơ lên, cất bước đi đến phòng tiếp khách.
Trong phòng tiếp khách, thống lĩnh Huyền Điểu và thống lĩnh Đầu Chó ngồi song song, trên chiếc bàn trước mặt là một chồng đĩa trống trơn, trái cây và bánh ngọt vốn dĩ được đặt trên đĩa đã biến mất không còn dấu vết.
Thống lĩnh Đầu Chó đảo mắt một vòng, quay đầu nhỏ giọng nói:
- Chị đại, món bánh ngọt này quá ngon, chúng ta mua một ít mang về đi.
- Ha ha, ai là chị đại của ngươi hả?
Thống lĩnh Huyền Điểu liếc xéo thống lĩnh Đầu Chó một cái.
Chuyến đi tới thành Huyền Vũ mua sắm vật tư lần này do thống lĩnh Huyền Điểu làm chủ, đây là mệnh lệnh của Thú Vương, đơn giản là thống lĩnh Đầu Chó quá không đáng tin cậy.
Thống lĩnh Đầu Chó cười gượng vài tiếng, mặt dày mày dạn nói:
- Chị đại à, mới vừa rồi ngươi ăn nhiều hơn ta một khối bánh ngọt, chứng tỏ ngươi cũng thích món này!
Thống lĩnh Huyền Điểu mỉm cười từ chối cho ý kiến, chỉ âm thầm nuốt nước bọt.
- Chị đại, mua một chút đi mà.
Thống lĩnh Đầu Chó nài nỉ.
Khóe mắt của thống lĩnh Huyền Điểu co giật, tức giận nói:
- Câm miệng, đừng làm mất mặt ta.
Cô có chút cạn lời, có việc thì kêu chị đại, không có việc gì thì gọi thẳng tên huý, thống lĩnh Đầu Chó thật sự rất cẩu.
- Chị đại à…!
Thống lĩnh Đầu Chó nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng chó không đồng đều.
- Im lặng, nếu không ta không mua.
Thống lĩnh Huyền Điểu giơ tay che mũi, ngã người phía sau để tránh né khí độc.