Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1870: Thành Chủ Thành Thiên Bình Đế
– Lời này học từ Mục Lương? Nguyệt Phi Nhan lé mắt hỏi. Cô vừa nghe những câu nói nho nhã như vậy, lập tức đoán được là lời Mục Lương.
Nguyệt Phi Nhan còn nhớ rõ trước đây anh ấy từng nói, muốn viết một tập thơ, để dân trong thành đều học văn hóa.
- Hắc hắc.
Hi Bối Kỳ không nhịn được cười một tiếng.
Cô cảm thấy lời Mục Lương nói có đôi khi rất thú vị, tuy là nghe không hiểu, nhưng học vẫn có chỗ hữu dụng.
- Không có chuyện gì, yên tâm đi, có Mục Lương ở đây.
Nguyệt Phi Nhan an ủi.
- Ừm, biết rồi, ta không sao.
Hi Bối Kỳ đứng thẳng lưng lên, nói chuyện với thiếu nữ tóc một lúc, tâm trạng tốt hơn không ít.
- Đi thôi, nên ăn bữa ăn tối.
Nguyệt Phi Nhan âm thầm thở phào, vỗ bả vai bạn tốt, đứng lên đi ra ngoài.
- Được.
Hi Bối Kỳ thở sâu, đè tâm sự trong lòng xuống, theo thiếu nữ tóc đỏ đến phòng ăn.
………
Bên ngoài thành Y Lê, vài con Thú Tám Sừng kéo xe thú chạy như bay, trước sau xe thú còn có kỵ sĩ theo. Trong xe thú sang trọng, Xích cùng vợ hắn dựa chung một chỗ, thân thể xóc nảy theo xe thú.
Bích Kỳ giơ tay lên xoa huyệt thái dương, hữu khí vô lực nói:
- Xích, còn chưa tới thành Y Lê sao?
- Rất khó chịu sao?
Hắn quan tâm hỏi.
Bọn họ đến từ thành Thiên Bình, điểm đến là thành Huyền Vũ, chủ yếu vì nói chuyện hợp tác, thuận tiện du ngoạn luôn.
- Muốn ói.
Sắc mặt Bích Kỳ trắng bệch.
Hiện tại, cô hơi hối hận, không nên vì lãng mạn, mà theo chồng lặn lội đường xa tới thành Huyền Vũ. Xích đau lòng nói:
- Ráng nhịn chút nữa, sắp đến thành Y Lê rồi.
- Ừm…
Bích Kỳ cau mày.
CÔ chỉ là người thường, thân thể yếu hơn rất nhiều so với Xích.
Rầm rầm rầm ~~~