Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1867: Tung Tích Tổ Phụ Của Hi Bối Kỳ (1)
– Không có, thực ra thì chơi rất là vui. Nguyệt Phi Nhan nói lời trái lương tân.
Thật ra cô là một người rất lười, có thể khiến cho thành Huyền Vũ trở nên tốt hơn, cũng vì để cho bản thân trở nên tốt hơn, vậy nên mỗi ngày cô mới kiên trì luyện tập, bằng lòng chạy tới chạy lui ở Đại lục cũ.
Mục Lương ôn hòa nói:
- Đợi Tiểu Huyền Vũ tiến hóa, sau này có thể chạy ít hơn một chút rồi.
- Là như thế nào?
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.
- Tiểu Huyền Vũ lại tiến hóa thêm một cấp, thì hình thể lại to hơn gấp mười lần, đến lúc đó cũng chỉ có thể đến khu vực biển sâu mà sinh sống.
Mục Lương giải thích.
Khu vực biển sâu, chính là gần kênh Sương Mù.
- Không hiểu.
Nguyệt Phi Nhan vẫy vẫy tay nói.
Mục Lương đã có ý tưởng mới, mỉm cười nói:
- Đến lúc đó sẽ biết.
- Ừm ừm, bây giờ ta muốn ăn món gì đó.
Nguyệt Phi Nhan ôm bụng, chiếc bụng đã đang kháng nghị.
- Ta đi làm.
Tiểu hầu gái hồn nhiên nói.
- Ừm ừm, ta muốn ăn món chưa từng ăn.
Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Phi Nhan tỏa sáng. Hi Bối Kỳ vội vàng giơ tay lên nói:
- Ta cũng muốn ăn.
Âm thanh thanh thúy của Tiểu Tử nói:
- Vậy ăn bánh gạo đi, tiểu tư Phi Nhan và tiểu thư Hi Bối Kỳ đều chưa từng ăn qua.
Bánh gạo là sau khi hai người rời khỏi thành Huyền Vũ, Mục Lương mới tìm người làm ra được.
- Nghe thôi là đã thấy ngon rồi, mau đi làm đi.
Nguyệt Phi Nhan thúc giục.
-Vâng.
Tiểu Tử ngoan ngoãn gật đầu, xoay người đi đến nhà bếp.
Nguyệt Phi Nhan nghiêng đầu hỏi:
- Mẹ Thấm Di đâu rồi?
Nguyệt Thấm Lan cũng không cùng quay về Cung điện, cô còn phải đến Sơn Hải Quan để xử lí chuyện tuyển người.