Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1863: Ăn Cơm Trước Đi, Ăn No Rồi Hẵng Bàn Sau
Cung điện, trong phòng ăn. Ngải Lỵ Na kinh ngạc hỏi:
- Về sau mỗi ngày đều ăn gạo mới à?
- Ừm, cung điện là như vậy.
Vệ Ấu Lan gật đầu một cái.
Hai ngày trước mới bắt đầu gây giống quy mô lớn gạo đột biến, nhóm linh mễ thu hoạch đầu tiên của ngày hôm nay, trong số đó được đưa tới cung điện nhất thành, còn lại được chở đi Phố Buôn Bán.
- Vậy là tốt rồi.
Ngải Lỵ Na liếm khóe miệng.
Một lát sau, nhóm Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan lần lượt đi vào phòng ăn, cùng ngửi được hương vị ngọt ngào.
Nguyệt Thấm Lan ngửi một cái, lại hỏi:
- Ngày hôm nay nấu gạo mới rồi hả?
- Đúng vậy, sáng sớm bên đồng ruộng mới đưa linh mễ tới.
Vệ Ấu Lan giải thích. Mục Lương ôn nhuận nói:
- Mùi rất thơm, khoing biết khi ăn sẽ nhue nào.
Ngải Lỵ Na vội vàng nói:
- Ăn thật ngon, vị so với gạo bình thuờng càng ngon hơn.
- Ngươi nếm thử rồi?
Ly Nguyệt chân mày hơi nhăn.
Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi con ngươi hồng nhạt, hoạt bát nói:
- Quá thơm, ta không nhịn được.
- Ngồi xuống bắt đầu ăn đi.
Mục Lương mỉm cười cười nói.
Lúc này, nhóm người mới lần lượt ngồi xuống, sau khi chờ Mục Lương đụng đũa, những người còn lại mới có thể thưởng thức linh mễ.
- Mùi vị rất ngon nha.
Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nói.
Mục Lương nhai cơm tẻ, điềm đạm nói:
- Ừm, không uổng phí công sức.
Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói:
- Mục Lương, hạt linh mễ này phải quản lý nghiêm khắc mới được, không thể để cho người ngoài trộm mất.
- Thật ra cũng không cần, gạo đột biến có thể trưởng thành như này thì cũng liên quan tới môi trường sinh trưởng.
Mục Lương ôn nhuận nói:
- Đã không có Đại Thụ Sinh Mệnh, những nơi khác sẽ không thể trồng linh mễ.
Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi: