Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1858: Ta Vẫn Cảm Thấy Mình Nên Dùng Số Tiền Này Để Mua Nhà, Chỉ Cần Xài Hết Thì Sẽ Không Có Người Nhớ Thương Nữa, Ngươi Thấy Có Đúng Không?
Mục Lương không nói gì thêm nữa, cất bước vào Trung tâm Huyền Vũ, đại sảnh tại lầu một rất rộng rãi, hơi chút giống đại sảnh Trung tâm trên lưng Rùa Đen, cả hai đều rất “Tráng lệ” Trên tường treo rất nhiều tranh thủy mặc, hoặc đen trắng hoặc màu sắc rực rỡ.
Trong đó có vài bức của Mễ Nặc, chúng được nàng vẽ trong lúc rảnh rỗi, còn lại đều là của Mục Lương và Tố Cẩm.
Đoạn thời gian khi Tố Cẩm ở khu Trung Ương, mỗi ngày nàng ấy đều vẽ một, hai bức tranh.
Khi rời đi cô ấy không mang theo gì cả, toàn bộ lưu tại trong kho hàng, hiện tại có một bộ phận được lấy ra treo ở nơi này.
Mục Lương nhìn lướt qua, rất hài lòng đối với giá cả niêm yết những bức vẽ này, nếu có người mua thì anh có thể kiếm được một món tiền lớn, không ai mua cũng có thể làm tác phẩm nghệ thuật, để trang trí cho thêm xa hoa huyền bí.
Anh chỉ vào một bức tường, dặn dò:
- Mặt tường này lại treo thêm một bức tranh, lấy bức Cửu Mã Truy Phong (chín con ngựa chạy nhanh) trong kho hàng cung điện ra treo lên đi.
- Vâng.
Bối Vi Nhân gật đầu đáp ứng.
Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:
- Mục Lương, không phải ngươi rất thích bức Cửu Mã Truy Phong kia sao?
- Thích nên mới có thể bán giá cao hơn, dù sao cũng là do ta vẽ, bán rồi thì vẽ lại một bức là được.
Mục Lương cười một tiếng.
Cửu Mã Truy Phong là một bức tranh thuỷ mặc dài bốn mét, cao hai mét, nếu được treo ở đại sảnh Trung tâm Huyền Vũ, chỉ cần có người tiến vào là có thể lập tức nhìn thấy nó.
- Ngươi nói có lý.