Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1853: Không Thử Một Chút Thì Làm Sao Biết Được Chứ?
Áo Nhĩ Mạn mắt khao khát nói: - Đúng rồi! Chúng ta vẫn chưa đến thành Huyền Vũ lần nào đâu, nghe nói Phố Buôn Bán nơi đó rất phồn hoa, mặt đất còn rất sạch sẽ, còn có rất rất rất nhiều món ăn ngon ~~~
- Ừm, vậy thì đi xem một chút đi.
Áo Nhĩ Na gật đầu đáp ứng.
Áo Nhĩ Mạn hưng phấn nói:
- Vậy thì chúng ta mau đi thôi.
Áo Nhĩ Na phủi bụi trên quần áo rồi đứng lên, mềm nhẹ nói:
- Đi tắm trước rồi đến đó sau.
- Đúng vậy, phải tắm trước đã!
Áo Nhĩ Mạn ngửi mùi trên người mình, có mùi mồ hôi, mùi gỗ và mùi khói bụi lưu lại trong lúc lắp đặt thiết bị.
Cô bận rộn làm việc cho tới trưa, còn mang theo mũ bảo hộ, rất dễ dàng toát mồ hôi.
Áo Nhĩ Na nhăn mũi lại, ghét bỏ nói:
- Ngươi bốc mùi.
- Hứ, ngươi cũng không khá hơn ta đâu!
Áo Nhĩ Mạn trợn trắng mắt.
Hai chị em nhìn nhau rồi bật cười, vui vẻ trở lại trụ sở tạm thời trong Phố Buôn Bán.
Nửa giờ sau, hai người tắm rửa sạch sẽ, mang theo tiền lương kiếm được ở Phố Buôn Bán và nắm tay nhau đi về phía bến cảng.
Khi tới bờ biển thì hai người tốn vài đồng tiền để lên thuyền xuất phát đến thành Huyền Vũ.
Áo Nhĩ Mạn nhìn về phía Rùa Đen ở xa xa, thở dài nói:
- Thật là to lớn…
- Ta có chút sợ hãi.
Áo Nhĩ Na cắn môi dưới.
Áo Nhĩ Mạn đắc ý nói:
- Còn ta thì không sợ!
Áo Nhĩ Na còn muốn nói điều gì đó, nhưng lực chú ý lại bị hấp dẫn bởi cuộc trò chuyện của những người khác trên thuyền.
- Đê Nít, lần này ngươi muốn mua bao nhiêu gói thẻ?
Một nam thanh niên ăn mặc hoa quý hỏi bạn thân.
Tên quý tộc tên là Đê Nít nói với giọng điệu vô cùng hứng thú:
- Hì hì, lần này ta mang rất nhiều tinh thạch ma thú, chuẩn bị mua năm mươi gói, ta không tin là mình không rút ra được thẻ vàng.