Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1852: Cả Đêm Không Ngủ
Cộc cộc cộc ~~~ Đồng hồ quả lắc trên tường vẫn đều đặn đi tới, thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Khi Hồ Tiên rửa mặt xong thì đã gần mười một giờ, cô dùng khăn lông lau khô mái tóc dày mượt, sau đó uốn éo đi tới thư phòng.
Ngoài thư phòng, Vệ Ấu Lan mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, Nguyệt Thấm Lan vẫn còn ở bên trong phòng nghỉ.
Cô nhìn Hồ Tiên đi vào thư phòng, nhịn xuống không có nhắc nhở.
Thời gian lại trôi qua lần thứ hai, kim đồng hồ đã qua đi bảy, tám cách.
Vệ Ấu Lan chớp chớp đôi mắt đẹp, bên ngoài chắc sắp sáng rồi.
Tiểu Mật đã tỉnh, cô rửa mặt xong thì đi tới trước thư phòng, nhỏ giọng nói:
- Chị Tiểu lan, ngươi đi nghỉ ngơi đi.
- Được.
Vệ Ấu Lan ngáp một cái.
Trước khi đi, cô dặn dò:
- Tiểu Mật, phải đợi đại nhân Hồ Tiên và đại nhân Thấm Lan đi ra rồi mới có thể tiến vào dọn dẹp, biết chưa?
- Ta biết rồi…..?
Đôi mắt đẹp của Tiểu Mật trợn tròn.
Vệ Ấu Lan vỗ bả vai của Tiểu Mật, bày ra vẻ mặt ngươi còn phải học tập nhiều.
-…
Tay nhỏ của Tiểu Mật nắm chặt góc áo, trong lòng có chút khẩn trương.
Cô tới gần cửa thư phòng, an tĩnh chờ đợi.
Không lâu sau đó, Chuông Huyền Vũ bên ngoài cung điện vang lên.
- Đông đông đông!
Chuông Huyền Vũ gõ bảy tiếng, trời đã sáng, tới giờ làm việc.
- Hôm nay, thành chủ đại nhân ngủ dậy trễ thật đấy.
Tiểu Mật nói thầm một câu, chỉ là cô vừa mới dứt lời thì cửa thư phòng đã bị mở ra.
Cô vội vã quay đầu nhìn lại, thấy Mục Lương thần thanh khí sảng đi ra ngoài, quần áo trên người sạch sẽ gọn gàng.
- Đại nhân, hôm nay ngài dậy sớm thế?
Tiểu Mật nói dối không chớp mắt.