Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1846: Không Có Tiề
Trong Tam Tinh Lâu ở Phố Buôn Bán. Cầm Phi Nhi dùng sức đẩy cửa sổ gian phòng, quan sát đường phố náo nhiệt phía dưới, tiếng người huyên náo. Cô quay đầu nhìn gia gia đang ngồi khoanh chân trên giường.
Đạp đạp đạp ~~~
Thiếu nữ xoay người lại đi đến bên giường, quơ quơ tay trước mặt gia gia, gió mát khiến lão nhân mở mắt.
- Phi Nhi, làm sao vậy?
Già Lực Lỗ hòa ái dễ gần nhìn cháu gái.
Cầm Phi Nhi ngoẹo đầu, ngây thơ hỏi:
- Ông ngoại, chúng ta bao giờ rời thành Huyền Vũ?
Cô và ông ngoại đi tới thành Huyền Vũ đã hơn một tháng, mỗi ngày trừ lúc ăn cơm mới xuống lầu thăm thú bên ngoài, thời gian còn lại đều ngây người trong phòng.
Già Lực Lỗ ôn hòa hỏi:
- Không phải ngươi rất thích thành Huyền Vũ sao?
Cầm Phi Nhi nhíu miệng, bất mãn nói:
- Ông ngoại, ta thích thành Huyền Vũ, nhưng mỗi ngày đều ở trong phòng, cũng không để cho ta đi ra ngoài chơi, còn không bằng ở nhà.
- Phi Nhi đừng nóng vội, ráng nhịn chút nữa.
Già Lực Lỗcôn nhu trấn an nói.
- Ông ngoại, cuối cùng thì chúng ta tới thành Huyền Vũ làm gì?
Cầm Phi Nhi không hiểu hỏi.
- Đương nhiên là tới chơi.
Hai mắt đ- ngầu của Già Lực Lỗ hơi lóe lên ánh sáng.
Trong lòng lão cũng phiền muộn, lão tới thành Huyền Vũ lâu như vậy nhưng vẫn chưa thăm dò được chuyện của Hồng chấp sự.
Việc tìm hiểu thành chủ thành Huyền Vũ cũng chỉ là dừng lại ở mặt ngoài, nếu tiếp tục như vậy thì biết bàn giao với Hắc Phượng Hoàng như thế nào?
- Nhưng ông ngoại, chúng ta đến thành Huyền Vũ, trừ lúc ăn cơm mới ra ngoài, những lúc khác đều đợi ở trong phòng, có đi chơi đâu?
Cầm Phi Nhi nhịn không trợn trắng mắt.
Cô tự an ủi mình, người trước mắt là ông của mình, phải tôn trọng.