Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1821: Chúng Ta Là Đồng Đội, Không Cần Phải Cảm Ơ
Ny Cát Sa lại thanh thúy nói: - Đến thật đúng lúc, mau tới nhận quà đi.
Cô vừa nói vừa mở túi da thú ra, lấy ra một viên đá lớn, phía trên khắc một con Ma thú, vẻ ngoài thoạt nhìn thì giống như mèo.
Khi cô nhìn thấy điêu khắc này ở ngoài chợ, cũng đã biết là phải tặng cho người nào.
- Quà tặng cho ta sao?
Ánh mắt của Mễ Á lộ vẻ kinh ngạc.
Cô và Ny Cát Sa cũng không phải là quá thân, thậm chí còn không nói nhiều bằng Mục Lương, vậy nên mới ngạc nhiên vì đã tặng quà cho mình.
- Không vui sao?
Chân mày của Ny Cát sa hơi nhăn lại.
Mễ Á lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu nói:
- Không phải, ta rất thích.
Cô giơ tay nhận lấy mảnh điêu khắc, nhìn vào điêu khắc Ma thú ở phía trên, cũng hiểu được giống bản thân mình.
Ánh mắt của Ny Cát Sa có chút buồn bã:
- Có thể đặt ở bên giường làm vật trang trí, nếu như không thích, thì để ở trong ngăn kéo.
- Không phải, ta rất thích.
Khuôn mặt của Mễ Á cười đỏ ửng, từng câu từng chữ nhấn mạnh nói.
- Vậy là tốt rồi.
Ny Cát Sa nghe thấy vậy thì nhoẻn miệng lên cười, xem như không uổng phí tâm tư.
- Cảm ơn.
Khuôn mặt nghiêm túc của Ny Cát Sa nói.
- Chúng ta là đồng đội, không cần phải cảm ơn.
Ny Cát Sa vẫy vẫy tay, cầm theo túi da thú rời khỏi.
- Đồng đội sao…?
Con ngươi màu hồng của Mễ Á sáng lên, khóe môi hơi cong lên, cô đã càng ngày càng thích thành Huyền Vũ hơn rồi.
Cô ôm lấy đá điêu khắc, đi về phía Thiên điện, dự định bỏ nó lên trên đầu giường. Đợi đến buổi chiều, lúc bầu trời gần tối đen, thì những người khác mới lần lượt trở về.
- Ta đã về rồi.
Mễ Nặc hào hứng chạy vào trong Cung điện.
- Ta cũng đã về rồi.