Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1816: Ta Khổ Quá Mà
Mục Lương hờ hững nói: - Mỗi cá nhân viết bản kiểm điểm 10 ngàn chữ, hai ngày sau đưa cho ta, nếu không nộp thì tự động biến khỏi thành Huyền Vũ.
- Vâng.
Trong lòng các lão sư chấn động, cũng không dám phản bác.
Nguyệt Thấm Lan nhìn mấy hài tử còn lại,
- Trước khi học ma pháp phải học được đạo làm người, nếu không thể cùng bạn học tương kính lẫn nhau, vậy còn học ma pháp làm gì?
Bọn nhỏ xấu hổ cúi đầu, có người trực tiếp đỏ mắt, nước mắt cộp cộp rơi xuống.
- Nhìn thấy bạn học bị khi dễ, các ngươi không ai ngăn lại, hoặc báo cho lão sư, toàn bộ khoanh tay đứng nhìn, các ngươi cảm thấy chuyện này là đúng sao?
Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt tiếp tục nói.
- Là không đúng.
Đầu bọn nhỏ càng cúi thấp hơn.
- Các ngươi cùng học một trường, đáng lý nên hỗ trợ lẫn nhau, đoàn kết hữu ái mới đúng.
Mục Lương thất vọng thở dài.
- Ta thật may mắn.
Trình Tiếu lẩm bẩm.
Cô có thân phận, cha là Tuần Cảnh Vệ, bọn nhỏ không dám đắc tội cô.
Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía năm đứa trẻ đang ủ rũ cúi đầu, lạnh lùng nói:
- Nếu để ta nghe thấy ai nói các ngươi khi dễ bạn học, ta sẽ trực tiếp ném các ngươi khỏi thành Huyền Vũ.
- Sẽ không, chúng ta không dám, cũng không dám nữa.
Năm người kinh hoảng bảo đảm.
- Nói lời xin lỗi với hắn.
Nguyệt Thấm Lan khoanh hai tay, nhìn về phái Trần Không.
- Xin lỗi, chúng ta sai rồi.
Năm đứa bé vội vàng khom lưng xin lỗi với Trần Không.
-…..
Trần Không chậm rãi lắc đầu, không nói gì.
Mục Lương nhìn Trần không, bình tĩnh hỏi:
- Ngươi muốn làm người yếu ớt, hay muốn trở thành cường giả?
- Ta muốn trở thành cường giả.
Trần Không không chút do dự nói.
- Vậy vì sao ngươi yếu đuối như thế, không dám phản kháng?