Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1815: Bạo Lực Học Đường
Mục Lương cau mày nhìn bọn nhỏ, hiển nhiên là không hài lòng về vấn đề kỷ luật. - Trở về ta sẽ xử lý sau.
Nguyệt Thấm Lan biết rõ anh không hài lòng chuyện gì.
- Ừ.
Mục Lương gật đầu một cái.
Anh nhìn về phía bọn nhỏ, bình tĩnh hỏi:
- Các em, thường ngày huấn luyện có khổ cực không?
- Khổ cực ~~~
- Không khổ cực!
-…
Bọn nhỏ mồm năm miệng mười trả lời, chỉ là đáp án lại không thống nhất.
Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt nói:
- Mọi người bình tĩnh nào.
Bọn nhỏ rụt cổ lại, lập tức an tĩnh không dám hó hé.
Trong đám đông, Trình Tiếu chớp chớp đôi mắt đẹp, cô không sợ Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan, ngược lại lộ ra khuôn mặt sùng bái.
- Trần Không, tiến lên đây.
Mục Lương bình thản mở miệng.
Trong đội ngũ, Trần Không bước ra và đi về phía anh.
Một thiếu niên đứng gần hắn bĩu môi, sau đó lặng lẽ ngáng chân Trần Không, khiến hắn ngã xuống đất.
- Ha ha ha ha ~~~
Có không ít học sinh cười ha ha, bọn hắn chỉ trỏ vào Trần Không rồi cười nhạo không ngừng.
Trần Không vội vã bò dậy, hắn không có nhìn người nào ngáng chân mình mà là nghiêm mặt đi tới đứng trước mặt Mục Lương.
Anh nhíu mày, ngước mắt nói:
- Giơ tay, cuốn ống tay áo lên đi.
Trần Không do dự một chút, sau đó nghe lời giơ tay và cuốn ống tay áo lên, lộ ra cánh tay tràn đầy vết thương.
- Tại sao lại bị thương nhiều như vậy?
Đôi mày đẹp của Nguyệt Thấm Lan híp lại.
Cô nhìn về phía các lão sư, lạnh lùng hỏi:
- Đây là bị thương lúc huấn luyện sao?
- Chúng ta không biết…
Một lão sư nam đáp lại, ánh mắt có chút tránh né.
La Na nói với sắc mặt nghiêm túc:
- Lúc trước cậu bé này không hề bị thương, nếu là huấn luyện thì cũng sẽ không bị thương nhiều như vậy.
Mục Lương nhìn Trần Không gầy yếu, hỏi: