Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1791: Đừng Khiến Ta Thất Vọng Lần Nữa
Hai người liếc nhau, lại cùng lên tiếng ai thán, đập cánh nhảy xuống từ trên tường thành, mượn lực của gió để tiết kiệm sức bay lên không trung, bay vào phía trong thành. Chờ tới khi hai người trở lại Nội thành của Trung Ương, thì đã qua cả bữa cơm, nhóm hầu gái đang quét vệ sinh.
- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, tiểu thư Nguyệt Phi Nhan đã trở về rồi.
Tố Tô chào hỏi ngoan ngoãn.
- Xuỵt ~~~
Nguyệt Phi Nhan vội vã đưa tay đặt ở trước môi, xuỵt một tiếng.
Nhóm hầu gái hiểu là phải im lặng.
- Ngươi làm thế để làm gì? Làm như chúng ta là trộm ấy.
Hi Bối Kỳ trợn đôi mắt đẹp.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, lẩm bẩm:
- Ta sợ bị Mục Lương phát hiện.
- Chuyện đó…..
Nhóm hầu gái chớp chớp mắt, đồng loạt nhìn về phía sau hai cô.
- Các ngươi có ý gì đấy?
Hi Bối Kỳ đầy nghi ngờ nói.
Vệ Ấu Lan nín cười, đưa tay chỉ phía sau hai cô ấy.
- Bởi vì ta.
Bất ngờ không trung xuất hiện một câu nói, âm sắc quen thuộc làm cho thân thể hai cô run lên. Không biết từ lúc nào, Mục Lương không nói một tiếng đã xuất hiện ở phía sau hai người.
Nguyệt Phi Nhan cứng ngắc nghiêng đầu qua chỗ khác, sau khi thấy khuôn mặt cười như không cười của Mục Lương, mười ngón chân suýt nữa xuyên qua đế giày, thực sự quá lúng túng.
Hi Bối Kỳ phục hồi tinh thần lại rất nhanh, nghiêm mặt nói với chất giọng thanh thuý:
- Mục Lương, ta tới đưa báo cáo tổng kết sau cuộc chiến.
- Đúng đúng đúng.
Nguyệt Phi Nhan liền vội vàng gật đầu, lấy báo cáo từ trong không gian ma cụ ra.
- Hai người các ngươi, đi vào thư phòng với ta.
Mục Lương thu lại báo cáo, xoay người đi tới thư phòng.
Hi Bối Kỳ với Nguyệt Phi Nhan liếc nhau, trên mặt còn còn thiếu mỗi việc viết một chữ to – Xong rồi-.