Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1788: Người Tốt, Các Ngươi Là Ai? Bày Bán TV
Cùm cụp ~~~ Lời cô vừa dứt, nhóm Thành Phòng Quân cùng điều chỉnh quân nỏ trong tay, đổi tư thế bắn.
- Đại ca, chúng ta trở về đi thôi.
Yết hầu lão Ngũ giật giật, khóc không ra nước mắt.
Hai mắt Ngôn Băng híp lại, giơ tay lên:
- Hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống, nếu không thì chết.
- Đừng giết ta.
Chân lão tứ mềm nhũn, hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống, toàn bộ động tác liền mạch lưu loát, giống như đã lén luyện rất nhiều lần.
-….
Trên trán bốn người khác hằn gân xanh.
- Ôi~!
Lão đại thở dài, sắc mặt hắn khó coi ngồi xổm xuống. Ba người khác thấy không còn cách nào để phản kháng, cũng hoảng loạn ngồi xổm xuống.
- Hai tay ôm đầu.
Ngôn Băng nhắc nhở lần thứ hai.
Mấy người nén giận trong lòng, nhưng cũng không thể tránh được, chỉ có thể làm theo, lấy hai tay ôm đầu.
- Trói toàn bộ lại.
Ngôn Băng ra lệnh một tiếng.
- Bịch bịch bịch ~~~
Mười tên Thành Phòng Quân ra khỏi hàng, lấy ra tơ nhện chế thành sợi dây, nghiêm chỉnh trói năm anh em, bảo đảm không thể nào trốn thoát.
- Để ý kĩ bọn họ.
Ngôn Băng lạnh lùng nói.
- Vâng.
Thành Phòng Quân cùng hô đáp lại.
- Đội một cùng đội hai, theo ta vào hầm mỏ.
Ngôn Băng ra lệnh.
- Vâng.
Hai tiểu đội của Thành Phòng Quân ra khỏi hàng, tổng cộng hai mươi người.
Hai gã Thành Phòng Quân đi ở phía trước, lấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng ra chiếu sáng, hiệu quả độ sáng phải gấp vài lần so với độ đối chiếu đá Chiếu Sáng.
- Đi thẳng, là hang động đầu tiên.
Ngôn Băng chỉ phương hướng cho Thành Phòng Quân.
Nơi nào mà đám người đi qua, đều lưu lại một con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng để làm ký hiệu, chờ tới lúc phải rời đi, chỉ cần đường trong động có ánh sáng là có thể đi.