Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1774: Quá Tốt Rồi, Trở Về Là Tốt Rồi, Trở Về Là Tốt Rồi…
– Mẹ! Áo Nhĩ Mạn không nhịn được, sải bước chạy về phía ngôi nhà gỗ.
- Cẩn thận một chút.
Áo Nhĩ Na hô một câu.
Mặt đất ở Xóm Nghèo không bằng phẳng, ổ gà khắp nơi và rất bẩn, đường đi thì vừa hẹp vừa nhỏ, rất khó đi.
Hai chị em càng đến gần nhà gỗ thì tim càng đập nhanh hơn.
Cộc cộc cộc ~~~
Khi Áo Nhĩ Mạn đứng trước nhà thì nàng lại có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn giơ tay gõ cửa phòng.
- Mẹ, ngươi có ở nhà không?
Cô run rẩy hỏi.
Yên tĩnh, trong phòng không có tiếng trả lời.
Tay của Áo Nhĩ Na run lên, cô đẩy mạnh cửa phòng và phát hiện nó không khóa, cửa gỗ mở ra ngay sau khi bị đẩy.
Trong phòng vẫn tối om như cũ, đồ đạc ít ỏi, mấy cái hòm gỗ đặt ở một góc vẫn còn đó, nhưng cô lại không nhìn thấy người mà mình muốn gặp.
- Mẹ?
Áo Nhĩ Na run rẩy lặp lại.
Nhà gỗ không lớn, liếc mắt một cái là có thể nhìn hết toàn bộ, trong phòng không có ai.
Đột nhiên, một giọng nói kinh ngạc và khó có thể tin vang lên phía sau hai chị em.
- Tiểu Mạn, Tiểu Na, là các ngươi sao?
Bà lão ôm một cái túi nhỏ bằng vải bố, bên trong chứa mấy khối bánh mì.
Bà vừa trở về từ phiên chợ nhỏ trong Xóm Nghèo, mua bữa trưa và bữa tối cho hôm nay.
Áo Nhĩ Na và Áo Nhĩ Mạn đột nhiên quay đầu lại, khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia thì cả hai không kìm được nước mắt.
Áo Nhĩ Mạn bật khóc, nước mắt rơi như mưa, một tay ôm lấy bà lão, khóc nức nở nói:
- Mẹ, ta rất nhớ ngươi.
- Mẹ!
Áo Nhĩ Na cũng nhanh chóng bước tới và ôm mẹ cùng em gái.