Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1773: Chị, Chúng Ta Mau Trở Về Thôi
– Ục ục ục ~~~ Bụng của Áo Nhĩ Mạn réo lên, nàng đói bụng, leo núi khiến thể lực tiêu hao quá lớn, vừa khát vừa mệt mỏi.
- Ăn một chút đi.
Áo Nhĩ Na lấy củ khoai lang đã cắn một nửa từ trong ngực đưa cho em gái.
Áo Nhĩ Mạn quay mặt sang chỗ khác, nhỏ giọng nói:
- Ta không đói bụng, ngươi ăn đi.
Áo Nhĩ Na nghiêm mặt nói:
- Đừng tỏ vẻ nữa, ngươi không ăn sẽ không có sức lực, ta không thể cõng ngươi trở về thành Y Lê đâu.
Áo Nhĩ Mạn cắn môi dưới, khoai lang trong tay chị gái là cô ấy để dành lại bữa tối hôm qua.
- Ăn đi.
Áo Nhĩ Na lặng lẽ đưa nửa củ khoai lang cho em gái.
-Vâng…
Áo Nhĩ Mạn cúi đầu gặm khoai lang.
-Rộp rộp rộp ~~~
Tiếng nhai và nhấm nuốt khoai lang rất mê người, Áo Nhĩ Na quay đầu sang chỗ khác, âm thầm nuốt nước bọt.
Áo Nhĩ Mạn cắn vài miếng, sau đó phồng má nhét chỗ khoai lang còn lại vào trong tay chị gái.
Áo Nhĩ Na thúc giục:
- Ngươi mau ăn đi.
- Không cần, ta ăn no rồi.
Áo Nhĩ Mạn xua tay, nói dối không chớp mắt.
Cô sợ chị gái lại nhét khoai lang vào tay mình, thế là đứng dậy ngồi cách xa vài mét.
Áo Nhĩ Na bất đắc dĩ, vừa vặn bụng cũng kêu lên, thực tế thì cô cũng rất đói.
- Chị, ngươi mau ăn đi, ăn xong chúng ta tiếp tục leo núi.
Áo Nhĩ Mạn thúc giục.
- Biết rồi.
Áo Nhĩ Na thở dài, hai mắt đỏ hoe cúi đầu gặm khoai lang.
Hai chị em nghỉ ngơi hơn mười phút, chờ khôi phục thể lực một chút liền tiếp tục leo núi.
Sau hơn nửa tiếng đồng hồ, hai người thở hổn hển đi tới đỉnh núi trơ trụi, tầm mắt lập tức trở nên trống trải rất nhiều.
- Chị, bờ biển ở đằng kia!
Áo Nhĩ Mạn hưng phấn hô.
Cô chỉ về phía đông, nơi đó là mặt biển, còn thấy được mặt trời vừa mới nhô lên.