Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1771: Thành Y Lê Trở Nên Hỗn Loạ
Bọn thủ vệ làm theo, hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống. - Đừng thả lỏng cảnh giác, trói tất cả lại đi.
Ngải Lỵ Na lạnh giọng dặn dò:
- Trong phòng còn có một tên, đây là đối tượng cần được trọng điểm chăm sóc.
- Vâng.
Nhóm Thành Phòng Quân đồng thanh đáp lại.
- Những người còn lại đi xét nhà, dọn hết toàn bộ những thứ có giá trị.
Ngải Lỵ Na phất tay ra lệnh, hoàn toàn kế thừa truyền thống tốt đẹp của Mục Lương.
- Vâng.
Hai mắt của nhóm Thành Phòng Quân phát sáng, hào hứng đi vào sâu trong viện.
Ngải Lỵ Na quan sát một hồi, sau khi xác định nhóm Thành Phòng Quân không lộn xộn thì mới giơ tay kích hoạt bộ đàm đeo trên tai.
- A lô, có ai không?
Cô ngáp một cái hỏi.
Một lát sau, bên trong bộ đàm mới truyền ra giọng nói của người khác.
- Ngải Lỵ Na, ngươi đã giải quyết hết mục tiêu rồi à?
Giọng nói trong trẻo và lạnh lùng của Ngôn Băng vang lên.
- Đúng vậy, ta mới vừa bắt được nam tước Đức Luân, ba tên tử tước khác cũng đã bị xử lý.
Ngải Lỵ Na nhìn vào trong phòng, nam tước Đức Luân đã bị Thành Phòng Quân trói thành bánh chưng.
Cô quan tâm hỏi:
- Các ngươi thì sao, không có bị thương chứ?
- Mục tiêu bên ta cũng đã được giải quyết.
Ngôn Băng đáp lại.
Tiếng thở dốc của Ly Nguyệt vang lên:
- Ta đang đuổi theo tên cuối cùng, trong nhà hắn có đường hầm, hy vọng là không có chạy mất.
- Có cần ta giúp một tay không?
Ngôn Băng hỏi.
- Không cần, hình như ta thấy hắn rồi, một hồi tán gẫu sau.
Giọng nói của Ly Nguyệt nhỏ dần.
- Nhớ chú ý an toàn đấy.
Ngải Lỵ Na nhắc nhở một câu.
-Được.
Ly Nguyệt mơ hồ đáp lại sau đó không nói gì nữa.
Có một đường hầm cao hai mét và rộng một mét dưới phủ bá tước Ba Tắc Đan,