Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1743: Tiểu Thư, Bọn Họ Nguyện Ý Giao Dịch Khoáng Thạch Thép Tím
Cây quạt này chỉ có một công năng duy nhất đó là trừ tà tránh ác, bình thường thì Mục Lương coi nó là công cụ để gia tăng khí chất nho nhã. Mục Lương nhẹ nhàng vẫy quạt, gió nhẹ thổi tan mùi hôi thối xung quanh.
Dáng vẻ của anh lập tức hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người.
Đáy mắt của Ly Nguyệt lộ ra ý cười, thấp giọng nói:
- Mục Lương, ngươi như vậy rất giống động vật tới mùa tìm bạn, quá thu hút sự chú ý của người khác.
- Tại sao ngươi có thể hình dung ta như vậy chứ?
Mục Lương dở khóc dở cười, dùng cán quạt nhẹ nhàng gõ trán cô gái tóc bạc.
Ly Nguyệt hoạt bát nở nụ cười khiến anh nhìn có chút xuất thần.
- Ta cảm thấy cô ấy hình dung rất chuẩn xác.
Khóe môi của Mễ Á giương lên, ra hiệu những người xung quanh, trêu ghẹo nói:
- Ngươi nhìn những người phụ nữ đằng kia đi, ánh mắt của bọn họ giống như đang muốn ăn tươi nuốt sống ngươi vậy.
- Vẻ đẹp trai của một người là không thể ngăn cản được.
Mục Lương cười một cách khoe khoang.
Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhau, sau đó không khỏi bật cười thành tiếng.
- Các vị muốn mua chút gì không?
Một ông lão bày quán ven đường gọi lại bốn người Mục Lương.
Mục Lương quay đầu nhìn lại, bình tĩnh hỏi:
- Ta muốn mua Thép Tím, ngươi có không?
Tròng mắt của ông lão co rụt, hắn vội vàng nhìn xung quanh một vòng, hạ giọng nói:
- Ta không có Thép Tím, hơn nữa đây là thứ mà quốc vương nghiêm cấm buôn bán tư nhân, rất khó tìm được.
- Vậy thật là đáng tiếc.
Mục Lương gật đầu, cất bước đi thẳng về trước đó.
Ông lão há to miệng, muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn cản Mục Lương.
Trong suy nghĩ của lão, Mục Lương trông giống như người của vương thất, rất có thể đối phương tới Chợ Đen là để điều tra ai lén lút buôn bán Thép Tím, lão không muốn tự tiến lên tìm cái chết.