Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1742: Có Đôi Khi Đánh Một Trận Còn Có Ý Nghĩa Hơn Là Giáo Dục Bằng Lời Nói
– Mục Lương, giết hắn đi. Ly Nguyệt đặt tay lên bao đựng tên bên hông.
- Ừ, ra tay đi.
Mục Lương nói rồi đặt tay lên đầu cô gái tai thỏ, nhẹ nhàng xoa xoa.
Đôi tai thỏ của Mễ Nặc cụp xuống, đôi mắt hơi đỏ.
Vù vù ~~~
Mễ Á hoạt động mười ngón tay, cơ thể bắn tới trước với tốc độ kinh người.
Ly Nguyệt theo sát phía sau, nàng rút ra một mũi tên để làm kiếm và chĩa mũi nhọn vào gã đàn ông xuất khẩu cuồng ngôn kia.
Thấy vậy, sắc mặt của gã đàn ông đại biến, hắn hoàn toàn không ngờ Ly Nguyệt và Mễ Á nói tay là lập tức ra tay.
Hoa ~~~
Đám người vây xem vội vàng lùi lại phía sau, sợ hãi bị liên lụy vào trận chiến này.
Đôi mắt của Mễ Á lóe lên tia sáng lạnh lẽo, gần như trong nháy mắt cô đã xuất hiện ở bên cạnh gã đàn ông kia.
Gã đàn ông chật vật lùi lại nhưng lại bị Ly Nguyệt cản đường, mũi tên lóe sáng đâm về phía cổ của hắn.
Cùng lúc đó, Mễ Á cũng đã áp sát tới gần, nàng vung mạnh nắm đấm vào đầu của hắn ta.
- Không…!
Gã đàn ông hoảng sợ tột độ.
Hắn chỉ muốn kiếm cớ để bắt tên nửa người thú kia về nhà hưởng thụ mà thôi, nhưng mà không ngờ lại đưa tới họa sát thân.
Mễ Á hờ hững nói:
- Hy vọng kiếp sau người là một người câm.
Phốc ~~~
Hai âm thanh nứt gãy vang lên, cổ của gã đàn ông bị mũi tên xuyên thủng, đầu thì bị cô gái tai mèo đấm vỡ như một quả dưa hấu.
Máu và não văng tung toé ra xa hơn bảy, tám mét.
- Chậc, bắn máu đầy người ta rồi.
Ly Nguyệt đứng vững, bình tĩnh rút mũi tên ra khỏi thi thể rồi vẫy mạnh cho máu dính trên bề mặt văng ra.
Toàn thân cô dính đầy máu, trên mặt còn có mấy giọt máu đang chảy xuống.
Mễ Á lắc tay, mỉm cười nói: