Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1733: Chắc Mục Lương Sẽ Thích, Đáng Tiếc Là Ma Cụ Không Gian Chứa Đựng Quá Nhỏ, Chỉ Có Thể Mang Đi Mấy Rương
Mễ Á chấn động tinh thần, lập tức khống chế bóng đen dán tới và trốn dưới cửa sổ nghe trộm. Người có giọng âm nhu nói:
- Khoảng hai mươi thạch, chắc là có thể rèn ra năm mươi cân Thép Tím.
- Mới chỉ có hai mươi thạch thôi, như vậy quá ít rồi.
Giọng nói hồn hậu vang lên, giọng điệu có chút thất vọng.
Người đàn ông có giọng âm nhu nói:
- Hết cách rồi, nô lệ khai thác quặng đã chết rất nhiều, đến khi nô lệ mới tới thì sản lượng sẽ không nhiều.
Tên còn lại bất mãn nói:
- Chết tiệt, đám nô lệ nhân tộc kia quá yếu, vẫn là nô lệ người thú tốt hơn.
- Nhưng giá của nô lệ người thú rất cao, nếu như ngươi nguyện ý bỏ tiền thì ta rất vui lòng đổi đám người khai thác quặng kia thành người thú.
Người đàn ông có giọng âm nhu cười nhạo.
- Vậy coi như ta chưa nói gì cả.
Chủ nhân của giọng nói hồn hậu lập tức từ chối.
Người đàn ông âm nhu nở nụ cười lạnh lùng, nói:
- Ngươi có thể đi ngoài thành bắt thêm một nhóm người trở về, như vậy là có thể tiết kiệm tiền mua nô lệ.
Con ngươi của Mễ Á co rút lại, cô nghĩ đến bà lão sống trong Xóm Nghèo, hai người con gái của bà ta đã biến mất, chẳng lẽ đã bị đám quý tộc bắt về khai thác quặng sao?
Giọng nam hồn hậu bất mãn nói:
- Rõ ràng có nhiều Thép Tím như vậy, tại sao bệ hạ lại không cho chúng ta bán chứ?
-!!
Đôi tai mèo của Mễ Á dựng thẳng, chờ mong đối thoại kế tiếp của hai người.
- Tâm tư của bệ hạ không phải là chuyện mà ngươi và ta có thể đoán được.
Người đàn ông âm nhu lạnh lùng cười nói.
Chủ nhân của giọng nói hồn hậu giễu cợt lên tiếng:
- Ha ha, nhưng vẫn còn có Chợ Đen, chúng ta vẫn có thể len lén bán một chút, bằng không thì làm sao có tiền hưởng lạc chứ?