Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1730: Đương Nhiên, Người Là Do Ta Bồi Dưỡng, Chẳng Lẽ Ta Lại Ghen Với Cô Bé Đó Sao?
– Sách, cũng không thể sử dụng Ma Pháp Trận Không Gian làm cho hạt Ma Lực cơ bản sắp xếp ghi chép… Rồi thực hiện chức năng của máy xử lý. Anh tự lầm bầm nói, mở qua một trang giấy khác, tiếp tục cầm bút lên nhanh chóng vẽ ma pháp trận.
Trong khoảng thời gian này, Mục Lương đã học xong mấy loại Ma Pháp Trận Không Gian, đều là một ít rất bình thường, cao nhất cũng chỉ là cấp bốn mà thôi.
Anh muốn tổ hợp nhiều ma pháp trận không giống lại với nhau, sau đó dùng tài liệu Ma Thú phù hợp chế tạo thành ma cụ.
Cộc cộc cộc…
Lúc này, cửa thư phòng bị gõ.
- Vào đi.
Mục Lương cũng không ngẩng đầu lên, trả lời.
Cọt kẹt…
Diêu Nhi đẩy cửa đi vào, trong lòng còn ôm một con Trùng Cộng Hưởng, khôn khéo nói:
- Đại nhân, tiểu thư Bố Vi Nhân muốn trò chuyện với ngài.
Lúc này, Mục Lương mới ngẩng đầu lên, lực chú ý rơi vào trên người Trùng Cộng Hưởng trong ngực tiểu hầu gái.
- Thành chủ đại nhân, ngài có ở đây không?
Âm thanh của Bố Vi Nhân vang lên.
- Ừm, có chuyện gì?
Mục Lương buông bút máy xuống, giơ tay lên nhẹ nhàng đánh ra một chiêu, Trùng Cộng Hưởng bay lên, chậm rãi bay xuống ở trước mặt anh.
Bố Vi Nhân giọng nhẹ nhàng nói:
- Ta có việc muốn báo.
- Nói đi.
Mục Lương dựa thân thể ra phía sau, tay gối phía sau đầu.
Âm thanh dịu dàng của cô vang lên:
- Là như vậy, mấy ngày nay ta đang bàn luận chuyện mua đất với Tề Nhĩ Nạp.
Bố Vi Nhân nói tỉ mỉ, từ đàm phán với Tề Nhĩ Nạp như thế nào, đến đối phương ra giá bán đất cao, rồi đến cô và đối phương tiến hành tâm lý đánh cờ.
Mục Lương vừa lắng nghe, trong lòng lại vừa kinh ngạc, Bố Vi Nhân và Hồ Tiên càng ngày càng giống nha, đều có thiên phú buôn bán cực mạnh.