Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1726: Không Cần Suy Nghĩ, Ngày Mai Chúng Ta Sẽ Rời Đi
Hồ Tiên tới gần Mục Lương, đuôi hồ ly nhẹ nhàng vuốt lưng của anh, cười quyến rũ, nói: - Mục Lương, mau nói cho ta nghe về thành Y Lê đi.
- Thành Y Lê rất lớn…
Mục Lương vừa nói vừa đưa tay ra, thi triển năng lực Ý Thức Cụ Hiện, trước mặt hai người nhanh chóng xuất hiện hình ảnh của thành Y Lê.
Hồ Tiên nghe say sưa, thỉnh thoảng dừng lại hỏi một vài vấn đề, khi biết được trong thành Y Lê có rất nhiều nô lệ, đặc biệt là người thú và nửa người thú thì thần sắc của cô trở nên lạnh như băng, cau mày nói:
- Nghe ngươi nói như vậy, trong thành Y Lê này có rất nhiều nô lệ.
Mục Lương gật đầu nói:
- Thành Y Lê có nhiều quý tộc, cho nên nhu cầu sử dụng nô lệ cũng gia tăng.
Hồ Tiên khoanh hai tay trước người, lạnh nhạt nói:
- Hừ, người thú và nửa người thú yếu ớt cho nên mới bị ức hiếp như vậy, nói cho cùng vẫn là do thực lực quá thấp.
- Thật ra ở đây vẫn còn rất nhiều nô lệ nhân tộc, chỉ là người thú và nửa người thú có sức lực lớn cho nên được hoan nghênh hơn mà thôi.
Mục Lương đưa tay vỗ vai Hồ Tiên.
Anh dịu dàng nói:
- Còn nhớ lúc ngươi làm hầu gia ở thành Vạn Yêu chứ, chẳng phải ở đó cũng có rất nhiều nô lệ nhân tộc sao?
Hồ Tiên bĩu môi, im lặng không nói câu nào.
Mục Lương xoa lỗ tai của cô gái đuôi hồ ly, buồn cười nói:
- Thành Huyền Vũ vĩnh viễn sẽ cung cấp sự che chở cho người thú và nửa người thú, chỉ cần bọn họ là con dân của thành Huyền Vũ.
Đương nhiên, nếu là tội phạm vậy thì sẽ tống vào ở trong Ngục Giam, kết quả sẽ thảm hơn so với lúc làm nô lệ.
Trong lòng Hồ Tiên cảm động, ánh mắt trở nên hiền hòa hơn, nói qua chủ đề khác, hỏi: