Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1723: Không Đâu, Nếu Ta Muốn Đánh Mặt Của Ngươi Thì Không Cần Phải Làm Như Vậy
– Không, chắc là không phải. Kỵ Sĩ trưởng tỉnh táo lại.
Hắn lắc đầu phân tích:
- Nếu như là tiến đánh hoàng cung thì đối phương có thể trực tiếp tiến vào mà không phải chỉ phóng thích uy áp khí thế, ít nhất thì ta không có nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài, đối phương là đang thị uy với chúng ta.
- Hừ, ta muốn nhìn là kẻ nào to gan như vậy.
Quốc vương Lan Lư Ba tức giận nói rồi sải bước ra ngoài.
Cứ mỗi một bước thì lớp mỡ trên người hắn đều thu lại và gồ lên, sau khi rời đi đại điện nghị sự thì thân hình của hắn đã trở nên to lớn và vạm vỡ.
Công tước và Kỵ Sĩ trưởng liếc nhau, hiểu rõ quốc vương Lan Lư Ba đang tức giận, hơn nữa cảm thấy kiêng kị với kẻ khiêu khích ở bên ngoài, nếu không thì hắn ta sẽ không huy động khí huyết toàn thân khiến dáng người phát sinh biến hóa như vậy.
………
Bên ngoài tường cao hoàng cung thành Y Lê, Mục Lương đứng chắp tay sau lưng, chờ đợi với ánh mắt bình tĩnh.
- Quốc vương Lan Lư Ba thật sự sẽ đích thân tới sao?
Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc, thần sắc nghiêm túc nhìn về phía cổng chính hoàng cung.
- Chắc là vậy.
Mễ Á nói khẽ.
- Đừng nóng vội, chờ thêm một chút đi.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Anh nhìn về phía cổng chính hoàng cung, bốn tên Kỵ Sĩ nằm la liệt trên mặt đất bởi uy áp khí thế vừa rồi, bộ giáp trên người bọn họ khiến anh chú ý.
Đó là một bộ áo giáp màu xám tro bao phủ toàn thân, bên trên dày đặc những đường vân màu tím bất quy tắc.
Mục Lương nhìn mấy lần và cất bước đi lên trước, vươn tay cởi một chiếc mũ giáp dưới ánh mắt hoảng sợ của đám Kỵ Sĩ.
Tên Kỵ Sĩ kia ngừng thở, kém chút nữa sợ hãi ngất xỉu, chỉ biết trợn tròn mắt nhìn Mục Lương, không dám thốt ra một câu oán giận nào.