Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1722: Thị Uy Khiêu Khích
Ly Nguyệt nói khẽ: - Mục Lương, người tên Đa Tư kia chắc còn chưa biết Tiểu Huyền Vũ đến.
- Ừ, thành Y Lê rất lớn, tin tức cũng cần thời gian để lan truyền.
Mục Lương ôn hòa nói.
Mễ Á thanh thúy nói:
- Nếu muốn toàn thành đều biết thì ít nhất cần phải chờ khoảng một, hai ngày.
- Chắc là vậy.
Mục Lương ôn hòa đáp lại một câu.
Ly Nguyệt hỏi:
- Vậy bây giờ chúng ta đi hoàng cung sao?
- Ừ.
Mục Lương ngước mắt nhìn về phía trước, cuối đường có một bức tường cao, chắc hoàng cung nằm ở phía sau nó.
Anh nắm lấy tay của Mễ Á và Ly Nguyệt rồi trực tiếp biến mất trong ánh mắt ngỡ ngàng của dân chúng xung quanh.
Khi ba người xuất hiện lần nữa thì đã ở phía sau bức tường cao, cũng chính là nội thành của thành Y Lê, đây là chỗ ở của vương thân quốc thích, chiếm bốn mươi phần trăm diện tích đất của thành Y Lê.
- Đường phố nơi này rộng rãi hơn nhiều.
Ly Nguyệt ngắm nhìn bốn phía, phát hiện đường đi nơi này rộng chừng mười mét, mặt đất cũng tương đối sạch sẽ hơn bên ngoài thành.
Hai bên đường là từng bức tường cao khoảng hai, ba mét, đó là tường bao quanh sân, hiển nhiên đây là Khu dân cư.
- Nơi đó có phải hoàng cung không?
Mễ Á nhìn về phía trước, nàng thấy một tòa nhà cao hơn mười mét và có tường bao quanh.
- Những tòa nhà lầu kia chắc được xây từ Thép Tím.
Mục Lương nói.
Anh nghe Đa Tư kể rằng các kiến trúc cung điện ở thành Y Lê đều được xây dựng bằng Thép Tím, vì vậy chúng cực kỳ kiên cố, có thể xây cao hơn mười mét.
Chính vì đặc điểm này mà ba người Mục Lương dễ dàng tìm được hoàng cung.
Ly Nguyệt nhìn về phía anh:
- Chúng ta có nên mua chút Thép Tím mang về không?