Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1721: Rượu Tam Bảo
Lầu ba quán rượu không có người, hoàn cảnh cũng tốt hơn lầu một nhiều, nhưng bọn họ vẫn có thể ngửi được mùi khác thường trên đường đi, nhưng điều này là do môi trường chung. - Hoàn cảnh không tệ.
Mục Lương gật đầu bình luận.
-…
Đôi môi hồng của Ly Nguyệt co giật, những lời đánh giá mắc kẹt trong cổ họng.
Đa Tư lưu ý đến thần sắc của cô gái tóc bạc, cười hỏi:
- Hình như các hạ có gì đó muốn nói thì phải?
- Không có.
Ly Nguyệt lắc đầu.
Mục Lương nói:
- Ngồi xuống đi.
Đa Tư cũng không truy hỏi, ngồi xuống đối diện Mục Lương.
Ly Nguyệt và Mễ Á ngồi bên cạnh anh, hai người vẫn yên lặng không nói lời nào.
Một lát sau, nhân viên phục vụ bưng rượu và thức ăn tới rồi lần lượt đặt lên bàn.
- Đây là đặc sản của quán rượu chúng ta, rượu Tam Bảo, nó sẽ không làm các hạ thất vọng đâu.
Đa Tư đưa tay giới thiệu ba bình rượu ở trên bàn.
Bình rượu được làm bằng đất sét nung, trên hẹp dưới rộng, thân bình có viết mấy chữ rượu Nhất Bảo, rượu Nhị Bảo và rượu Tam Bảo.
- Quả là một cái tên thú vị.
Khóe môi của Mục Lương cong lên, đúng lúc lộ ra cảm xúc thấy hứng thú.
- Nếm thử xem.
Đa Tư nghe vậy mở nút ba bình rượu và rót ra ba ly có màu sắc khác nhau.
Rượu Nhất Bảo có màu vàng xỉn.
Rượu Nhị Bảo có màu đỏ sẫm và trông giống như rượu nho.
Rượu Tam Bảo có màu xanh nhạt, giống như một giọt thuốc nhuộm màu xanh lá được nhỏ vào một ly nước trắng.
Mục Lương ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt, không quá gay mũi.
Anh liếc nhìn Đa Tư một cái, sau đó bưng ly rượu đưa đến bên môi và nhấp một ngụm.
Ly rượu không lớn, chỉ vừa đủ cho một ngụm.
Đa Tư nhướng mày, cười như có như không nói:
- Chẳng lẽ các hạ không sợ ta hạ độc trong rượu sao?
- Độc của ngươi không thể giết chết ta.
Mục Lương đặt ly xuống, rượu từ cổ họng chảy xuống bụng.