Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1702: Mở Mắt Nói Dối
Cô học được cách làm bánh khoai lang từ chỗ của Lan Đế, hôm nay là lần đầu tiên thử làm, sau khi làm xong thì đầu tiên là mang đến cho cha thưởng thức. - Hả, Lăng Hương còn biết xuống bếp làm bánh ngọt sao?
Tề Nhĩ Nạp ngạc nhiên mà mở to hai mắt.
- Cha, người có vẻ mặt gì thế?
Lăng Hương nhấc miệng lên, tức giận nói:
- Cái gì ta cũng biết cả, bánh khoai lang cũng không khó làm.
- Ha ha, mau lấy ra cho ta thử đi.
Tề Nhĩ Nạp mong đợi nói.
Lúc này, Lăng Hương mới mở hộp thức ăn ra, lộ ra bánh ngọt khoai lang ở, đó là sáu miếng bánh ngọt màu nâu giống như mạt trượt phổ thông.
Đức Đức Đa Nhĩ đi lên phía trước nhìn thoáng qua, nhưng nhìn từ bên ngoài thì cũng không phân biệt được là ngon hay dở.
- Cha, nếm thử xem.
Lăng Hương vội vàng thúc giục.
Tề Nhĩ Nạp thuận miệng hỏi:
- Bản thân ngươi đã thử qua chưa?
- Vẫn chưa, làm xong thì lập tức mang đến đây, muốn cho cha ăn trước.
Lăng Hương xinh đẹp nói.
-. … Được.
Tề Nhĩ Nạp sủng nịnh cười.
Hắn cầm một miếng bánh khoai lang lên, nhét nó vào trong miệng, chỉ là lúc muốn buông tay, lại phát hiện bánh khoai lang rất dính tay. Chân mày của Tề Nhĩ Nạp hơi nhíu lại, hàm răng dùng sức mà cắn vào bánh khoai lang, mới có thể giải thoát cho ngón tay.
- Kẽo kẹt~~~
Hắn gian nan mà nhai nuốt bánh khoai lang, vị giống như miếng gân bò nấu chưa chín, hơn nữa còn pà miếng gân bò dính răng như nhựa cao su.
Hắn cảm thấy như miệng sắp mở không ra rồi, bên trong kẽ răng dính đầy bánh khoai lang. Lăng Hương mong đợi nói:
- Thế nào rồi, ngon không ạ?
- Ăn rất ngon.
Tề Nhĩ Nạp không nỡ đả kích tính tích cực của con gái, không thể làm gì khác hơn là mở mắt nói dối. Ánh mắt của Đức Đức Đa Nhĩ lộ vẻ nghi ngờ, dáng vẻ nuốt bánh ngọt kia của cha, không giống như ngon đâu. Lăng Hương hưng phấn lên, nhìn về phía Đức Đức Đa Nhĩ tỏ ý nói: