Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1697: Chúng Ta Như Thế Này Liệu Có Quá Huênh Hoang Rồi Hay Không?
– Ông nội, chúng ta đi ăn cái gì bây giờ? Cầm Phi Nhi hồn nhiên nói.
Già Lực Lỗ thuận miệng hỏi:
- Ngươi muốn ăn cái gì?
- Chúng ta tới cửa hàng đó đi, ta thấy rất nhiều người đi vào.
Cầm Phi Nhi giơ ngón tay lên.
- Tiệm Mì à, được.
Già Lực Lỗ cưng chiều gật đầu và cùng cháu gái đi về phía Tiệm Mì.
Lão đã ngửi thấy mùi thơm rồi, hơn nữa trong tiệm có nhiều người như vậy, chứng tỏ thức ăn trong tiệm này sẽ không tệ.
………….
Trên cao năm ngàn mét, tốc độ của phi thuyền vận chuyển vẫn bay đều đặn. Bên trong khoang thuyền, Bối Vi Nhân đứng ở bên cửa sổ, nhìn xuống mặt đất bao la.
Cô nhìn thấy rất nhiều ngọn núi cao lớn, còn có rừng rậm liên miên bất tuyệt, sông lớn lại càng có nhiều hơn, cảm thán một tiếng:
- Thật là tốt, khắp nơi đều là thực vật màu xanh, còn có nhiều nước ngọt như thế, người sinh sống ở chỗ này thật là hạnh phúc.
Từ khi Phi thuyền Vận chuyển rời khỏi thành Huyền Vũ, thì Bối Vi Nhân đã thích đứng ở bên cửa sổ để ngắm nhìn mặt đất, rất dễ đắm chìm vào trong màu xanh ở khắp nơi.
Chỉ là cô chưa chìm đắm bao lâu, đã bị âm thanh không hài hòa quấy rầy.
- Một đôi 3.
Thái Khả Khả đang giơ rút bài, dùng sức ném lên mặt bàn.
- Một đôi 5.
Ny Cát Sa không chút do dự mà đi bài theo.
Nữ nhân viên thuyền bị kéo đến để đủ số lượng yếu ớt ném bài ở trong tay ra:
- Một đôi 2…
- Đáng ghét, ta ra một đôi 5, ngươi liền trực tiếp ra đôi 2 sao?
Ny Sát Ca nhếch mép lên, ở trong đánh bài thì 2 hơn 5 rất nhiều.
- Những lá bài khác của ta không có con bắt…
Nữ nhân viên thuyền yếu ớt nói.
-….
Bối Vi Nhân yên lặng nhìn vào nhóm ba người đang đánh bài, bọn họ đã chơi cả hai tiếng đồng hồ rồi.