Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1695: Vậy Đêm Nay Chúng Ta Ăn Cái Gì?
Ly Nguyệt bẻ một cành cây mà nàng tìm thấy trong rừng và ném nó vào lửa để thiêu đốt: - Chắc sắp trở về rồi.
- Trong biển có ánh sáng.
Ngải Lỵ Na đột nhiên hưng phấn reo lên.
Các cô gái nghe vậy nhìn về phía mặt biển nơi xa, có thể thấy rõ từng vầng sáng lớn chậm rãi lộ ra khỏi mặt biển, ánh sáng rất hiền hòa, không hề chói mắt.
- Bọn họ trở về rồi đấy.
Khóe môi của Hồ Tiên cong lên, đuôi hồ ly sau lưng nhẹ nhàng đung đưa.
Hoa lạp ~~~
Bọt nước văng khắp nơi, hai bóng dáng lao ra khỏi mặt biển và bay về phía các cô gái.
Hi Bối Kỳ thở phào, thanh thúy hô to:
- Thành chủ đại nhân, cuối cùng các ngươi cũng trở về rồi!
- Xin lỗi, chúng ta về trễ.
Mục Lương áy náy lên tiếng, ôm eo Nguyệt Phi Nhan rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Ly Nguyệt dò xét cơ thể của Mục Lương, dịu dàng hỏi:
- Hai ngươi không bị thương chứ?
- Không có.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Vậy là tốt rồi.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng mở miệng, quan tâm mà rót hai ly trà nóng đưa cho hai người.
- Có thu hoạch gì không?
Hồ Tiên đứng dậy.
Mục Lương gật đầu, nói với giọng rõ ràng:
- Ừ, vận khí rất tốt, săn được một con ma thú biển cấp 9.
Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi mắt màu hồng, nhỏ giọng hỏi:
- Vậy đêm nay chúng ta ăn cái gì?
- Có thể ăn ma thú cấp 9 nha.
Hi Bối Kỳ nói một cách đương nhiên.
Nguyệt Phi Nhan vội vàng ngăn cản:
- Ma thú cấp 9 có kịch độc, không thể ăn được!
- A, vậy buổi tối hôm nay ăn cái gì?
Đôi mắt đẹp màu vàng kim của Hi Bối Kỳ trừng lớn.
- Yên tâm, chúng ta còn có đồ ăn khác.
Mục Lương trở tay, lấy ra cá con bị đóng băng.
- Vậy là tốt rồi.
Hi Bối Kỳ thở phào, đưa tay tiếp nhận tảng băng trong tay của anh.
Mục Lương liếc nhìn nồi nước trên bếp lửa, sau đó lấy ra nồi lẩu tự đun sôi từ trong không gian tùy thân, như vậy sẽ thuận tiện cho việc nấu nướng bữa tối.