Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1694: Rắn Đen Chín Đầu
– Đừng sợ, ma thú biển ở dưới đáy, ta có thể cảm giác được nó. Mục Lương ôn hòa nói.
Anh thi triển năng lực “Lắng Nghe Vạn Vật”, lúc này ma thú biển đang ở nơi sâu nhất của khe nứt dưới đáy biển, nó đã phát hiện ra sự xuất hiện của Mục Lương và Nguyệt Phi Nhan, nhìn chằm chằm hai người đầy ác ý.
Nguyệt Phi Nhan nghe vậy nhỏ giọng hỏi:
- Vậy con ma thú biển kia hẳn là không thể đánh lại ngươi, phải không?
- Có lẽ là vậy.
Mục Lương trêu chọc một câu.
- Sao lại là có lẽ chứ?
Nguyệt Phi Nhan lập tức khẩn trương.
- Ha ha ha, nó đánh không lại ta đâu, yên tâm đi.
Anh bật cười.
Nguyệt Phi Nhan trợn trắng mắt, trong lòng vẫn còn rất khẩn trương.
Ục ục ục ~~~
Mấy cái bong bóng cực lớn bay ra từ chỗ sâu đáy biển, trôi nổi về phía mặt biển.
Cổ họng Nguyệt Phi Nhan nhấp nhô, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào mấy cái bong bóng khí.
Cô nghi ngờ nhíu mày lại, dường như có thứ gì đó đang chuyển động trong bong bóng khí, nhưng bởi vì ánh sáng và nước tạo thành chiết xạ khiến nàng không thể nhìn rõ ràng được.
- Mục Lương, có phải bên trong bong bóng có cái gì đó phải không?
Cô nghi ngờ hỏi.
Mục Lương nghe vậy ngước mắt nhìn lại, nhưng anh chưa kịp mở miệng thì bong bóng khí đã vỡ ra, mấy con rắn nhỏ đen như mực xuất hiện, bọn chúng chỉ dày bằng một ngón tay và dài nửa mét.
Ngay sau đó, bầy rắn nhỏ thè lưỡi đỏ rít lên, sau đó lao về phía hai người giống như một mũi tên.
- A, chết đi!
Nguyệt Phi Nhan giật mình, nàng vội đưa tay vỗ về phía bầy rắn, ngọn lửa từ trong lòng bàn tay phun ra và bao trùm rắn đen.
- Tê tê tê ~~~
Nhưng ngọn lửa lại không gây thiệt hại đáng kể nào cho chúng nó.
- Đừng tùy tiện dùng lửa.
Mục Lương giơ tay đè tay cô gái tóc đỏ lại.
Khoảng không gian anh ngăn cách nước biển không lớn, nếu dùng lửa thì không khí bên trong sẽ nhanh chóng cạn kiệt.