Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1692: Ngươi từ Bỏ Ý Định Này Đi, Bán Ngươi Cũng Mua Không Nổi Bức Họa Này Đâu
Lão cho rằng kiến trúc cao như vậy nhất định là chỗ ở của thành chủ thành Huyền Vũ, canh giữ phải rất nghiêm ngặt, người ngoài tuyệt đối không được tiến vào. - Không thể nào, ta thấy rất nhiều người ra vào mà, hơn nữa trên bảng hiệu còn nói rằng đó là nhà hàng, chắc ai ra vào cũng được mới đúng.
Cầm Phi Nhi giơ tay chỉ vào tấm bảng trên cửa.
Già Lực Lỗ định thần nhìn lại, lúc này lão mới nhận ra quả nhiên có rất nhiều người ra vào Trung tâm Huyền Vũ, một số ăn mặc sang trọng, một số lại rất bình thường.
- Ông nội, chúng ta đi vào thôi.
Cầm Phi Nhi không đợi được nữa, chạy chậm tới gần cửa chính Trung tâm Huyền Vũ.
Già Lực Lỗ do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn đi theo cháu gái, trong lòng thì cảnh giác, đề phòng xảy ra chuyện bất ngờ.
Hai người vừa bước vào Trung tâm Huyền Vũ thì đã bị lóa mắt bởi ánh sáng lấp lánh của đèn lưu ly.
- Ông nội, chẳng lẽ ở đây là hoàng cung sao?
Đôi môi hồng của Cầm Phi Nhi mở lớn, cô đứng sững tại chỗ không dám tiến thêm bước nữa.
Đại sảnh tầng một của Trung tâm Huyền Vũ dùng bốn chữ tráng lệ huy hoàng để hình dung là không hề quá đáng một chút nào.
Những chiếc đèn lưu ly tỏa ra ánh sáng chói mắt, những cây cột chạm trổ rồng phượng, những bức tranh thủy mặc lớn treo trên tường, từng bình sứ thanh hoa to tướng đặt ven tường, mỗi một thứ đều cho người ta một cảm giác chúng nó có giá trị không nhỏ.
- Phi Nhi, ngươi nhất định phải theo sát ta, không được tùy tiện đi xung quanh, càng không được chạm vào những bức tranh và bình hoa kia, biết chưa?
Già Lực Lỗ nghiêm túc nói.
Lão cảm thấy, những bức tranh và bình hoa kia đều là những thứ có giá trị không nhỏ, nếu chẳng may làm hỏng thì e là lão phải bại lộ danh tính mới có thể giải quyết được.