Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1689: Ngươi Mau Đi Đi, Chỉ Còn Nửa Giờ Nữa Thì Thành Huyền Vũ Sẽ Rời Đi
Ọe ~~~ Cầm Phi Nhi co giật khóe miệng, cổ họng nhấp nhô, cuối cùng phun ra hết đồ ăn tối hôm qua.
Cô nôn ra mật xanh mật vàng, sau đó hữu khí vô lực ngồi trở lại vị trí của mình, nhìn ông nội với ánh mắt cuộc đời này không còn gì để luyến tiếc:
- Ông nội, ta sắp chết rồi.
Tim của Già Lực Lỗ ngừng đập nửa giây, hắn dở khóc dở cười nói:
- Ngươi đừng nói bậy, đó chỉ là triệu chứng say xe thông thường mà thôi.
- Ta thật sự cảm giác mình sắp chết rồi… Ta muốn viết di thư.
Cầm Phi Nhi thều thào.
-…
Già Lực Lỗ co giật khóe miệng, cháu gái lại bắt đầu đóng kịch rồi.
Lão cười khổ hai tiếng, lấy bình nước ấm treo bên hông đưa cho Cầm Phi Nhi:
- Uống chút nước đi, ngươi sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Bình nước làm bằng gỗ, vừa lớn vừa cồng kềnh.
- Vâng.
Cầm Phi Nhi miễn cưỡng lên tinh thần, cầm lấy bình nước rồi ngửa mặt uống hai ngụm, lúc này trạng thái tinh thần mới tốt hơn được một ít.
Xe thú tiếp tục đi tới, trước khi đến bờ biển thì Cầm Phi Nhi vẫn luôn là dáng vẻ hữu khí vô lực kia.
Ục ục ục ~~~
- Ông nội, ta đói, nhưng ta không có cảm giác thèm ăn…
Cô nói một cách yếu ớt.
- Chờ đến thành Huyền Vũ thì ông nội dẫn ngươi đi ăn ngon.
Già Lực Lỗ thu hồi ánh mắt khỏi cửa sổ.
Cầm Phi Nhi nghe vậy thì mới lên tinh thần một chút, truy hỏi:
- Vậy chúng ta sắp đến thành Huyền Vũ rồi sao?
- Nhanh thôi, sắp đến rồi.
Già Lực Lỗ kiên nhẫn nói.
- Ông nội, ngươi đã nói câu này mười ba lần rồi đấy.
Cầm Phi Nhi bĩu môi.
-…
Già Lực Lỗ lựa chọn im lặng không nói lời nào.
Nửa giờ sau, lão mở mắt ra, ngửi thấy mùi mằn mặn trong không khí.
- Lần này thật sự sắp đến rồi.
Già Lực Lỗ định thần lại và quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa.