Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1659: Phù, Còn Tưởng Là Ta… Sẽ Chết Ở Chỗ Này Chứ
– Không chết được. Hồ Tiên trợn trắng mắt, nhẹ nhàng thở ra một hơi, hỏi:
- Mấy giờ rồi?
- Ba giờ chiều.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Ba giờ chiều!
Đôi mắt màu đỏ Hồ Tiên trừng lớn.
Cô hô hấp dồn dập, tức giận nói:
- Nếu như nhớ không lầm thì ta tiến vào lúc sáu giờ sáng, hiện giờ lại là ba giờ chiều?
- Ừ, ba giờ chiều.
Mục Lương chớp chớp đôi mắt màu đen, bình tĩnh lặp lại khi hiện tại.
- Ngươi không phải là người…..
Gương mặt xinh đẹp của Hồ Tiên ửng hồng, trông nàng càng ngày càng quyến rũ.
- Tốt, ta không phải là người, ngươi phải nghỉ ngơi cho tốt.
Mục Lương cưng chìu nói.
- Lộc cộc ~
Hồ Tiên vừa định nằm xuống thì bụng bắt đầu biểu tình.
Mục Lương quan tâm nói:
- Ngươi đói bụng sao, ta gọi Tiểu Lan đưa chút thức ăn tới.
- Không cần, như vậy rất mất mặt.
Hồ Tiên giận trách.
Cô chậm rãi nằm xuống, nhìn chằm chằm anh với ánh mắt sâu kín, không có lại nói tiếp.
- Vậy ăn quả Tinh Thần đi, một quả đủ ngươi no suốt hai ngày.
Mục Lương lật tay một cái, lấy ra một quả Tinh Thần cấp 8.
Lúc này, Hồ Tiên mới đưa tay tiếp nhận quả Tinh Thần, nhanh chóng gặm cắn như để giải hận.
Mục Lương nhìn chằm chằm đôi môi đỏ của cô, ánh mắt lấp lóe, cổ họng lại nhấp nhô.
Khuôn mặt của Hồ Tiên càng đỏ hơn, cô vội vàng vươn tay chỉ hướng cửa phòng nghỉ:
- Ngươi mau ra ngoài đi.
- Được thôi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt.
Mục Lương tiếc nuối đứng lên.
- Phù, còn tưởng là ta… Sẽ chết ở chỗ này chứ.
Hồ Tiên thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Mục Lương rời đi thư phòng, hầu gái đi qua ngoan ngoãn chào hỏi.
- Thành chủ đại nhân dậy rồi, có muốn ăn một chút gì không?
Tiểu Tử cung kính hỏi.
- Ừ, ngươi đi nấu cho ta chén mì đi.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Vâng.
Tiểu Tử ngoan ngoãn đáp rồi xoay người đi phòng bếp.