Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1640: Phản Đồ Đều Phải Bị Trừng Trị Thật Nặng
Hiện tại lực chú ý của cô đều đặt ở trên Họa Kích Phương Thiên, nếu không phải là sợ nó quá sắc bén sẽ va quẹt bị thương bản thân thì nàng đã ôm nó đi ngủ rồi. - Đi theo ta.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
-Được.
Trinh Hoán thuận miệng đáp.
Trên mặt Xảo Nhi lộ ra vẻ hâm mộ, cô mếu máo đi theo bên cạnh lão đại nhà mình tới Thiên Điện.
Sau khi ba người rời đi, Ly Nguyệt thấp giọng hỏi:
- Mục Lương, có cần ta phái người giám thị các cô ấy không?
- Không cần đâu.
Mục Lương ôn hòa nói.
Khí thế mà anh tỏa ra đã khiến bọn họ kinh sợ, bây giờ có cho hai cô gái này một trăm lá gan thì cả hai cũng không dám làm loạn ở cung điện Trung Ương.
Dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người.
-Được.
Ly Nguyệt nhỏ giọng gật đầu.
- Ta trở về thư phòng.
Mục Lương đứng lên, cất bước rời đi phòng tiếp khách.
Đêm nay, anh còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, không rảnh rỗi.
Mục Lương trở lại thư phòng xử lý công việc, chăm chỉ vì sự phát triển bền vững của thành Huyền Vũ.
Hơn hai giờ sau thì Mễ Á trở về, cô nhẹ nhàng gõ vang cửa thư phòng.
- Vào đi.
Giọng nói bình tĩnh của Mục Lương vang lên.
Mễ Á đẩy cửa thư phòng đi vào trong, thấy Mục Lương đang vùi đầu viết cái gì đó ở trên giấy.
- Đã đưa tất cả trở về rồi à?
Anh lên tiếng hỏi mà không hề ngẩng đầu lên.
- Đúng vậy.
Mễ Á đáp.
Lúc này, Mục Lương mới ngẩng đầu lên, hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì sao?
- Bọn hắn đều muốn mua xe lửa, còn hỏi thăm về khôi giáp U Linh.
Mễ Á thành thật trả lời.
- Bọn hắn cũng muốn mua xe lửa?
Mục Lương hơi nhướng mày, cảm thấy bất ngờ.
Mễ Á tiếp tục nói:
- Đúng vậy, ta đã bảo bọn hắn đi thương lượng với Hồ Tiên rồi.
- Ừ, đàm luận với Hồ Tiên là đúng.