Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1632: Mời Khách
Tề Nhĩ Lạp ngước mắt ôn hòa hỏi: - Ừ, mấy ngày nay chơi vui không?
- Vui, nhưng ta vẫn chưa chơi chán.
Lăng Hương thầm nói.
- Chơi hơn nửa tháng mà vẫn còn không chán sao?
Tề Nhĩ Lạp nhướng mày, nghe không ra cảm xúc.
- Cha à ~~~
Lăng Hương ngước mắt nhìn về phía Tề Nhĩ Lạp, giọng nói trở nên điệu đà.
-. … Dừng lại đi.
Tề Nhĩ Lạp dở khóc dở cười, đưa tay vẫy vẫy.
Lúc này Lăng Hương mới chạy lên và nhào vào lòng phụ thân.
Tề Nhĩ Lạp quan tâm hỏi:
- Mấy ngày nay, không có bị thương chứ, trải qua như thế nào, ăn uống ra sao?
- Không bị thương, ăn rất tốt, còn tốt hơn ở hoàng cung nữa.
Đôi mắt đẹp Lăng Hương phát sáng, kể về những chuyện mình gặp phải trong khoảng thời gian này.
Đức Đức Đa Nhĩ bĩu môi nói:
- Nhìn dáng vẻ của ngươi không giống như bị ăn hiếp.
- Hừ, ta thông minh như vậy, sao có thể chịu tội được chứ.
Lăng Hương ngạo kiều hất cằm lên.
- Thơm quá, ngươi xịt nước hoa à?
Cái mũi của Tề Nhĩ Lạp giật giật.
Lăng Hương khen ngợi:
- Đúng vậy, nước hoa của thành Huyền Vũ quá tuyệt vời, xịt một lần là mùi thơm có thể kéo dài nửa ngày.
- Ừ, Vậy khi nào trở về thì mua cho mẹ ngươi một ít.
Tề Nhĩ Lạp gật đầu nói.
- Cha, ngươi nên mua một rương đi, hậu cung nhiều người như vậy.
Đức Đức Đa Nhĩ thuận miệng nói.
Lăng Hương phồng má không vui, cha cô là quốc vương, hậu cung có sáu người phụ nữ, chỉ là địa vị không cao bằng mẹ của cô mà thôi.
- Ngươi im miệng đi.
Tề Nhĩ Lạp trừng con trai một cái.
-…
Đức Đức Đa Nhĩ buồn bực im lặng.
- Cha, sữa tắm và dầu gội đầu của thành Huyền Vũ cũng rất tốt, sau khi dùng xong thì cơ thể sẽ rất sạch sẽ.
Lăng Hương chân thành nói.
Tề Nhĩ Lạp kinh ngạc nói:
- Khó trách ta cảm thấy ngươi trắng hơn rất nhiều, khuôn mặt không còn lấm lem như trước nữa.