Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1619: Mục Đích Của Hồ Tiê
Tố Cẩm ngừng tay lại, cô buông đá mài mực ra rồi ngước mắt nhẹ giọng hỏi: - Mục Lương, hôm nay muốn dạy ta cái gì?
Mục Lương nghĩ một lát, sau đó anh cầm lấy bút lông và nói:
- Trước tiên ta dạy ngươi vẽ hoa lan.
- Cái gì là hoa lan?
Tố Cẩm cảm thấy hứng thú hỏi.
- Là một loại cây xanh ở cố hương của ta, nơi này không có.
Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.
- Được.
Tố Cẩm không hỏi thêm nữa.
Mục Lương đề bút chấm mực, vẽ trên giấy chiếc lá hoa lan đầu tiên, trên trang giấy lập tức hiện lên một đường cong màu mực. Tố Cẩm chớp chớp con ngươi, cô nhìn chăm chú như muốn hiểu thật rõ ràng động tác trên tay anh.
Anh lại hạ bút, vẽ ra chiếc lá hoa lan thứ hai.
Thời còn đi học, môn ngoại khoá tự chọn của anh chính là vẽ tranh thuỷ mặc bằng bút lông, tuy dùng kỹ năng này để vẽ cảnh núi sông lộ ra một chút miễn cưỡng, nhưng chỉ đơn giản vẽ mấy tĩnh vật như tùng cúc trúc mai lại không thành vấn đề.
Tố Cẩm quan sát rất nghiêm túc, ghi nhớ thật kỹ mỗi lần Mục Lương hạ bút.
- Sắp xong rồi.
Anh chỉ vẽ vài đường cong ít ỏi, tới đó cổ tay hơi trầm xuống, viết xuống góc giấy bốn chữ.
- Quân tử như lan?
Tố Cẩm nhẹ giọng đọc bốn chữ đó nhưng cô không hiểu chúng có ý nghĩa gì, ngước mắt hỏi:
- Mục Lương, bốn chữ này nghĩa là gì vậy?
- Ý là quân tử và lan đều có phẩm đức cao thượng như nhau.
Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.
Khi vẽ, anh đột nhiên nghĩ đến bốn chữ ‘Quân tử như lan’ này sau đó tiện tay đề luôn vào bức hoạ.
Tố Cẩm khó hiểu hỏi:
- Hoa lan được ví với phẩm đức cao thượng ư? Có ý gì?
- Ở cố hương của ta, nó được hình dung như vậy.
Mục Lương giải thích dễ hiểu một chút, nhưng cũng không muốn nói quá sâu với Tố Cẩm, tránh để lộ sơ hở.