Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1618: Ngươi Dường Như Không Hề Lo Lắng Chút Nào
Đạp đạp đạp ~~~ Tiếng bước chân thanh thúy từ phía ngoài nhà ăn truyền tới, Hồ Tiên mang giày cao gót, lắc lư đi vào nhà ăn.
- Thơm quá, là mùi lẩu.
Cô vừa đi vào nhà ăn, con ngươi màu đỏ rực bị một bàn đầy thức ăn hấp dẫn.
- Hôm nay về trễ rồi.
Mục Lương rõ ràng nói.
- Trên đường có việc nên ta bị trễ.
Hồ Tiên quay đầu nhìn về phía sau:
- Mau vào đi.
- Ai vậy?
Trong lòng Nguyệt Thấm Lan lộp bộp một tiếng, trong lòng cô có một loại dự cảm xấu.
Đạp đạp đạp ~~~
Đang lúc mọi người nhìn chăm chú, Tố Cẩm đi ra từ phía sau Hồ Tiên, an tĩnh đứng ở cửa phòng ăn. Sau khi cô đi ra từ rạp chiếu phim, Nguyệt Thấm Lan vẫn không trở về, đợi mãi vẫn không chờ được cô gái ưu nhã tới kiểm tra công việc của cô.
-….
Nguyệt Thấm Lan im lặng, như vậy cũng có thể trở về?
- Tố Cẩm à, mau ngồi đi.
Chân mày Mục Lương hơi nhăn, âm thầm liếc mắt nhìn Nguyệt Thấm Lan.
- Được.
Tố Cẩm liếc mắt nhìn Nguyệt Thấm Lan, cất bước ngồi xuống bên cạnh cô ấy, tùy ý hỏi:
- Chị Thấm Lam, công việc buổi chiều nhiều vậy sao?
- Ta rất vội, bận đến nỗi quên mất ngươi vẫn còn ở Phố Buôn Bán, thật xin lỗi.
Sắc mặt Nguyệt Thấm Lan không thay đổi, nói.
- Không sao, công việc quan trọng hơn.
Tố Cẩm quan tâm cười nói. Đôi con ngươi của Mục Lương lóe lên, dường như anh đã hiểu ra điều gì.
Đều là sự tranh đấu của mấy người phụ nữ, chỉ cần không quá phận, ví dụ như làm nguy hiểm đến tính mạng hay danh dự… Thì anh cũng sẽ không đi ngăn cản, chỉ ở bên cạnh xem cuộc vui thôi.
- Ta đói bụng rồi, có thể ăn chưa?
Âm thanh mị hoặc của Hồ Tiên vang lên. Cô kiểm tra hết rạp chiếu phim, liền mang theo Tố Cẩm cùng trở về.
- Ăn đi.
Mục Lương cầm đũa lên, gắp một miếng thịt bỏ thả vào nồi lẩu.