Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1612: Phụ Nữ Quá Nhiều Cũng Không Tốt
Hi Bối Kỳ và Hạ Lạc khẽ nhếch môi hồng, trong lòng cuồng hô: Ta cũng muốn ôm một cái. Tay của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhúc nhích, đè nén cảm xúc muốn trợn trắng mắt với Mục Lương, cô vượt lên trước ôm lấy con gái:
- Được rồi, ta cũng muốn ôm ngươi.
Cô gái tóc đỏ trốn không thoát, bị mẹ vớt tiến vào lòng, đầu bị xoa đến rối tung.
- Mẹ, đừng làm rối tóc của ta!
Trong lòng Nguyệt Phi Nhan phiền muộn, sớm biết vậy lúc xuống phi thuyền không gỡ mũ giáp ra rồi.
- Hình như gầy một chút rồi.
Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói.
- Mẹ à, ta còn mặc khôi giáp Chu Tước đấy, ngươi nhìn chỗ nào mà thấy ta gầy nha.
Nguyệt Phi Nhan cười nói.
- Phải không, vậy thì tốt rồi.
Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, không hề cảm thấy xấu hổ khi nói sai, đổi chủ đề, hỏi:
- Nhiệm vụ hoàn thành như thế nào?
- Hoàn thành một cách hoàn mỹ.
Nguyệt Phi Nhan hất cằm ngạo nghễ nói.
Mục Lương dịu dàng nói:
- Vậy ngày mai cho các ngươi nghỉ phép, ba ngày được chứ?
- Quá tuyệt vời!
Nghe tới nghỉ phép, hai mắt của Nguyệt Phi Nhan lập tức sáng rực, hưng phấn nhảy lên cao ba mét.
- Được rồi, ở đây nhiều người nhìn như vậy, ngươi mau bình tĩnh lại đi.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
Nguyệt Phi Nhan nghĩ đến cái gì đó, cô nhìn mẹ một cái sau đó nhỏ giọng nói:
- Đúng rồi, Tố Cẩm cũng tới.
Nguyệt Thấm Lan sửng sốt một chút, biểu cảm trở nên nghiêm túc, nghi ngờ hỏi:
- Tại sao cô ta lại tới đây?
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, thầm nói:
- Ta cũng không rõ ràng, nhưng chắc tìm Mục Lương.
- Các ngươi đang nói bí mật gì thế?
Mục Lương lên tiếng hỏi, tỏ vẻ không nghe thấy gì cả.
- Không có gì đâu.
Nguyệt Phi Nhan vội vàng lắc đầu.
- Mục Lương.
Trên phi thuyền vận chuyển, một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến.
Mọi người quay đầu nhìn lại, Tố Cẩm mặc trang phục bình thường đi xuống phi thuyền vận chuyển, ánh mắt vẫn luôn rơi vào trên người anh.