Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1604: Mục Lương Thật Sự Rất Có Tài
Hai người tới Thiên Điện, đến trước căn phòng mà Bạch Sương từng ở. Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa phòng ra, nhẹ nhàng nói:
- Đệm chăn và những thứ khác đều giữ nguyên, ngươi ở đây đi, cần cái gì thì có thể nói với các tiểu hầu gái!
- Vâng, cám ơn chị Thấm Lan.
Bạch Sương cười cong mắt, trông giống như một cô em gái nhà bên.
Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, ưu nhã nói:
- Ta còn có việc, đi trước đây.
- Vâng.
Bạch Sương vội vàng gật đầu.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã rời đi, chỉ là sau khi đi ra hành lang thì lại xoay người đến thư phòng.
Cót két ~~~
Cô đẩy cửa đi vào thư phòng rồi trở tay đóng cửa lại.
Mục Lương thấy cô gái ưu nhã trở về, đôi mắt màu đen lập tức tỏa sáng.
Anh hơi nhướng mày, ánh mắt sáng quắc nhìn Nguyệt Thấm Lan.
- Ngươi nhìn cái gì vậy?
Nguyệt Thấm Lan dừng bước, khi nhìn thấy đôi mắt của anh sáng lên, trong nháy mắt cô đã hiểu rõ.
Cô trợn trắng mắt, giận trách:
- Ta có chuyện đứng đắn muốn nói với ngươi.
- Ngươi nói đi.
Trong mắt Mục Lương lộ ra vẻ tiếc nuối, một tay chống cằm.
- Ta cảm thấy Bạch Sương muốn ở đây lâu dài.
Nguyệt Thấm Lan ngồi xuống, thuật lại những gì mình hỏi được.
- Chắc cô ta có mục đích gì đó!
Mục Lương như suy nghĩ gì đó rồi nói.
- Có cần ta bảo A Đát Trúc đi thăm dò một chút không?
Nguyệt Thấm Lan đề nghị.
Mục Lương vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Nguyệt Thấm Lan, ôn hòa nói:
- Đừng nóng vội, có lẽ là do chúng ta suy nghĩ nhiều thôi.
- Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.
Bên tai Nguyệt Thấm Lan hơi hơi đỏ lên.
- Ở cung điện, cô ta không thể bày trò gì được đâu.
Mục Lương cười nói, sau đó bế ngang Nguyệt Thấm Lan lên.