Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1537: Thành Trong Thành
Mục Lương nghĩ đến điều gì đo, hiếu kỳ hỏi: - Xem lâu như vậy, tìm được tài liệu ngươi muốn chưa?
- Chưa…
Mặt Nguyệt Thấm Di lộ vẻ tiếc nuối, nàng lắc đầu.
Điện Tàng Thư mặc dù lớn, nhưng không có một quyển sách nào viết về đại lục cũ, càng không có manh mối liên quan tới Hư Quỷ cùng cây cối khô héo.
- Vậy thật đáng tiếc.
Mục Lương tiếc nuối nói.
- Từ từ sẽ có, không gấp được.
Nguyệt Thấm Di cười trừ.
Mục Lương cười một tiếng, từ này thật quen thuộc.
- Ta đi đây, khi nào rảnh rỗi thì tới Huyền Vũ thành chơi.
Anh giơ tay vẫy vẫy, thân thể tiến vào trạng thái ẩn thân.
- Được…
Nguyệt Thấm Di phiền muộn gật đầu, nhìn cánh cửa cung điện bị đóng mở lần nữa.
- Ai~, quên mất…
Cô lại thở dài, thất vọng rời điện Tàng Thư.
Mục Lương rời Vương Cung, bay lên không trở về Trung tâm Huyền Vũ, lúc này sắc trời đã gần sáng. Bọ cánh cứng đèn lồng trên trung tâm đều ngưng phát sáng, vỗ cánh bay trở về khu nghỉ ngơi.
Đông đông đông ~~~
Chuông Huyền Vũ vang lên vòa lúc này, sau khi kêu vang sáu tiếng rời mới dừng nghỉ.
- Thành chủ đại nhân.
Ngải Lỵ Na đợi ở ngọn lửa cách đó không xa đi tới.
- Ừm, bắt đầu thôi.
Mục Lương không đầu không đuôi nói một câu.
- Bắt đầu cái gì?
Đám người Ny Cát Sa nhìn nhau, đều cảm thấy hoang mang.
Anh không trả lời, mà là nhắm lại hai mắt, thi triển năng lực.
Ầm ầm!!
Gợn sóng vô hình từ dưới chân hắn khuếch tán ra, mặt đất bắt đầu chấn động.
Cột đất đá xung quanh với mặt đất nứt ra từng vết nứt, tạo thành bức tường cao nửa thước, bao vây toàn bộ đất đai thuộc thành Huyền Vũ.
Thành phòng quân đồn trú bước lên bức tường cao nửa mét, rồi ngừng di chuyển.
- Ngoại trừ thành phòng quân, những người khác đều cách xa tường vây.
Giọng nói điềm tĩnh của Mục Lương truyền khắp hầu hết thành Tát Luận.